XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Tác giả: Tô Cẩn Nhi

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342432

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2432 lượt.

ẫn theo mấy đứa nhỏ trong nhà ra ngoài, có phải đã nhận được tin tức gì lớn lắm không?”
Ông Chu nhìn người đàn ông trẻ tuổi vẫn cười nhẹ nhàng từ đầu đến giờ, kinh ngạc nhìn vẻ mặt tự tin kia, chẳng lẽ người trẻ tuổi này thật sự là người bên trong vòng Thái tử đó?
Nhìn vẻ mặt không đổi của anh, lúc nói chuyện còn toát ra vẻ cao quý, cử chỉ ưu nhã đến mức làm cho người ta giận sôi. Ông Chu và Lý Thánh Đức liếc mắt nhìn nhau, hai người ăn ý cân nhắc, người đàn ông trẻ tuổi này sợ rằng cũng là nhân vật không thể thiếu trong vòng Thái tử.
Ông Chu nhìn thoáng qua Lãnh Diễm, cậu ta đang vểnh mặt lên nhìn ông, tất cả mọi người ở đây chỉ có cậu ta và Nghiêm Hi đang ngồi. Cho dù là có ông và Lý Thánh Đức là người lớn tuổi ở đây, theo quy tắc quý tộc không thể nghi ngờ rằng người đàn ông trẻ tuổi này không biết tôn trọng người già đứng lên nhường chỗ ngồi, vẫn ngồi một chỗ ngẩng đầu nhìn mọi người. Biểu cảm trên gương mặt cho thấy sự từng trải, trong lòng tự dưng có suy nghĩ kinh sợ.
Này, không phải là người đứng đầu vòng thái tử chứ?
Lãnh Diễm cũng không có ý định tìm câu trả lời, nhìn vẻ mặt biến hóa khôn lường của ông Chu, trong lòng cười lạnh. Coi như ông ta còn thông minh, không bởi vì thời gian xưng bá lâu dài mà lãng phí con mắt bản thân, còn có thể suy đoán thực lực của một người.
Cúi đầu khẽ mỉm cười, mắt tiếp tục rơi trên mặt Nghiêm Hi, tựa như nghĩ đến cái gì đó, trong mắt chợt hiện lên ý lạnh, môi khẽ cong lên, lúc ngẩng đầu vẻ mặt đã tự nhiên, không tìm thấy chút gì đó không đúng.
“Chu lão gia tới đây hóng mát sao?”
Ông Chu phát hiện ra mình không trả lời đúng vấn đề, lúc này mới kinh sợ cứng miệng nói: “À, chúng ta chỉ ra ngoài đi dạo, ha ha..”
Sau khi nói xong còn cười lớn, Lãnh Diễm bừng hiểu, “Hóa ra là như vậy, tôi còn tưởng là vì…” Nói đến đó cũng không nói tiếp, cố ý dừng lại một chút, ngẩng đầu liếc nhìn Lý Lệ vẫn đang kéo tay Chu Khải, mắt lạnh lùng, vẻ mặt như đang xem kịch vui.
Cả người Lý Lệ cứng đờ, rũ hai hàng mi xuống, cũng không dám nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén kia, giống như chỉ cần nhìn qua đôi mắt đó, mọi thứ giấu giếm trong lòng cũng sẽ bị moi ra.
Người đàn ông này quá đáng sợ.
Ông Chu vốn dĩ đang cười chợt nghe thấy ngụ ý của Lãnh Diễm, ông cứng đờ người, người trẻ tuổi này quả thật không đơn giản, quá sắc bén.
“Ha ha…” Ông Chu không biết nói tiếp như thế nào, gật đầu khẽ mỉm cười, chớp mắt bỗng trao đổi ánh mắt với Lý Thánh Đức.
Lý Thánh Đức hiểu ý, chắp hai tay sau lưng, cúi đầu tự hỏi Lý Duệ Thần vẫn đang thờ ơ, “Duệ Thần, ta biết rõ con ở thành phố A làm ăn cũng không tệ, sau này ở thành phố A nên giúp đỡ vợ chồng bọn nó nhiều hơn, cẩn thận bị người ta xem thường. (Edit bởi Diễn đàn Lê Quý Đôn).Dù gì con cũng là anh, vẫn nên có trách nhiệm với nó, con nên biết rõ làm sao bảo vệ em gái.”
Lý Duệ Thần hơi nhướng lông mày, quay đầu nhìn Lý Thánh Đức đang làm mặt nghiêm túc, khẽ mỉm cười, cười khác thường, sau đó dùng mắt bảo Lý Lệ, khẽ nói: “Con đương nhiên biết rõ làm thế nào để giúp đỡ em gái, nhưng có phải cô ta không?”
Một câu nói thản nhiên khiến Lý Lệ biến sắc. Đây là chuyện cô ta không muốn nhắc lại nhất, chẳng lẽ Lý Duệ Thần không thể nhẹ nhàng cự tuyệt sao? Tại sao phải nhắc đến vết thương đó của cô ta.
Phút giây đó Lý Lệ hận Lý Duệ Thần hơn bao giờ hết. Dù gì hai người cũng lớn lên cùng nhau, còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện này sao? Chỉ vì một Nghiêm Hi, tai sao có thể, từng người bọn họ đều vì Nghiêm Hi vậy thì tôn nghiêm của cô ta đặt đâu.
Lý Thánh Đức cũng liếc mắt, đầu tiên là ngẩn người, dường như không ngờ đứa con nuôi luôn phong độ sẽ nói ra những lời như vậy, khuôn mặt dần khó coi. Ông phát hiện bây giờ không khí ở đây vô cùng quái dị, quay đầu nhìn ông Chu bên cạnh cũng đang sững sờ, lúc này mới nghiến răng nhìn đứa con nuôi yên lặng tựa vào thân cây.
“Con nói cái gì, con muốn làm ta tức chết mới cam tâm đúng không. Bản thân ta đã ngu muội mười bảy năm, Lý Lệ là một người sống sờ sờ trước mắt, con là anh trai không chăm sóc em gái thật tốt cũng không thành vấn đề. Bây giờ thế nào, ngay cả đến thành phố A giúp đỡ em cũng không muốn sao? Mẹ con dạy con như vậy sao?”
Lý Thánh Đức điên cuồng phát tiết, sau khi nói xong, những lời đó bị gió thổi vào tai mình mới phản ứng kịp mình vừa nói gì, nháy mắt liền hối hận. Lý Thánh Đức nhìn Lý Duệ Thần đang lạnh lùng cười, mặt khẽ lúng túng, thở phào một hơi thật dài, thấy Lý Duệ Thần lạnh lùng nhìn mình, trên mặt còn mang vẻ trào phúng, Lý Thánh Đức khẽ há mồm, muốn giải thích, chợt nhận ra có thêm ánh mắt hận thù bắn đến từ nơi khác.
Lý Thánh Đức hơi kinh ngạc, thật sự là ánh mắt này quá nóng rực, thù hận sâu nặng không ngừng phóng tới trên người ông. Lý Thánh Đức nhìn theo tìm, lại thấy Nghiêm Hi vốn đang vùi đầu vào hõm vai Lãnh Diễm chẳng biết lúc nào đã yên lặng theo dõi mình, đôi mắt như nước hồ không sóng, an tĩnh, khiến ông có cảm giác rất áp lực.
Hình như là bị vây trong đáy nước vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời, sau khi hàng năm không chiếm đư