Tác giả: Tô Cẩn Nhi
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.
ợc ánh mặt trời bỗng phát ra âm u đè nén đã lâu.
Lý Thánh Đức không hiểu, rõ ràng ánh mắt cô gái kia thản nhiên không có gì cả, tại sao lại có thể khiến ông có cảm giác khổ sở vô tận như vậy được?
Lúc Lý Thánh Đức đang nhìn Nghiêm Hi, mắt Lý Duệ Thần khẽ nheo lại, thân thể cao lớn bước ra từ vùng bóng râm, đi tới trước mặt Lý Thánh Đức, cũng không nói chuyện, chỉ dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn ông.
Nghiêm Hi chưa từng bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như vậy của Lý Duệ Thần, thậm chí cô còn nhận ra đằng sau nụ cười nhẹ nhàng ấy vẫn tồn tại nỗi oán hận vô tận.
Lặng lẽ đưa tay kéo Lãnh Diễm không hề nói chuyện, Lãnh Diễm phát hiện, khẽ cúi đầu, “Hả?” Giọng nói thật trầm thấp hỏi ngược lại.
Ánh mắt Nghiêm Hi lặng lẽ liếc mắt nhìn hai ba con đang trợn mắt với nhau, ánh mắt lo lắng nhìn Lãnh Diễm. Lúc này tình huống như vậy chỉ có thể cầu xin Lãnh Diễm hỗ trợ. Nếu cô ra sân, chỉ sợ sẽ làm cho người ta hoài nghi, hơn nữa, cô có quan hệ gì với Lý Duệ Thần, cô lấy thân phận gì để đi lên.
Lãnh Diễm cúi đầu thản nhiên lườm cô gái trong ngực mình, đôi mắt chứa đựng cảm xúc phức tạp, dường như trong lúc lo lắng nhìn Lý Duệ Thần bỗng biến thành ánh mắt oán hận nhìn Lý Thánh Đức.
Lãnh Diễm giật mình, cô ấy chưa từng hận người nào, phải nói đến hận…
Ngẩng đầu liếc mắt nhìn hai ba con đang im lặng, một hồi lâu, híp mắt lại, sau đó chậm rãi nhếch môi, giống như là nụ cười hòa giải hơn là tươi cười, sau khi thản nhiên quét mắt qua người nhà họ Chu đối diện, liếc mắt nhìn qua Lý Lệ vẫn đang im lặng không nói gì kéo Chu Khải.
Từ nhỏ Lý Lệ trong thời gian ăn nhờ ở đậu đã luyện được thần kinh nhạy cảm, cảm thấy cực kỳ quen thuộc với ánh mắt không vui của hắn, vốn đang cúi đầu cảm thấy được ánh mắt không vui sau đó chuyển thành hơi giận dữ. Cô cũng đã trở thành thiếu phu nhân nhà họ Chu, tại sao còn dùng ánh mắt không ưa thích và xem thường này để nhìn cô cơ chứ.
Lý Lệ hận nhất kiểu nhìn này, khẽ điều chỉnh ý không vui trong mắt, sau đó giả vờ như lơ đãng ngẩng đầu lên, tìm tới nơi bắt nguồn ánh mắt. Ánh mắt kia chống cự lại ánh mắt tức giận của Lý Lệ chưa kịp thay đổi chợt sáng lên, giống như đang xem kịch vui, chợt sáng lên rồi ung dung thản nhiên biến mất, đứng dậy.
Lý Lệ kinh ngạc nhìn thần thái trong hai con ngươi xinh đẹp đó, không hiểu, ánh mắt người đàn ông này nhìn cô không giống xưa. Trước đây ánh mắt anh ta nhìn cô, thứ nhất cô chỉ là cô gái bình thường không xứng đáng gả vào nhà quyền thế, thứ hai là như đã nhìn thấy rất nhiều tình huống như vậy, cho nên im lặng.
Theo như cô biết đối với việc cô đuổi Nghiêm Hi, bảo bối anh ta tự nhận, tránh xa Chu Khải, cô chưa bao giờ thấy mắt Lãnh Diễm không vui.
Nói cách khác, người đàn ông này có thể phớt lờ khả năng Nghiêm Hi rời khỏi Chu Khải, ngay cả có thể nói là vui khi thành công, nhưng đối với Lý Lệ không tiếc bất kỳ thủ đoạn gả vào gia đình quyền thế này rất khinh thường.
Như vậy là sao?
Tại sao phải dùng loại ánh mắt cô đã quen từ nhỏ đến lớn này?
Để cô nhớ lại tình cảnh khi còn bé bị bạn học cười nhạo vì vẻ quê mùa của bản thân.
Lúc đó cô chỉ mới năm tuổi mà thôi, sau khi cô vào Lý gia, lúc đó Hi Hi đáng yêu như một cô công chúa nhỏ, từ nhỏ đã có tiền ba mẹ nuôi lớn, vừa kiêu căng vừa thiện lương.
Trong đám bạn học cô ta có uy tín cực lớn, cô ta nói điều gì căn bản sẽ không có người nào dị nghị. Nhưng chỉ có chuyện này, Hi Hi yêu cầu mọi người tôn trọng chị của cô ta là cô. Cho dù mọi người có muốn làm trái lương tâm giả bộ tôn trọng cũng không được, rất khó tưởng tượng yêu cầu một đám tiểu hoàng đế, tiểu công chúa con nhà có tiền tôn trọng một con bé nhát gan nghèo khổ. Dù thế nào đi chăng nữa bọn họ cũng không thể ngụy trang tôn kính cô được.
Mỗi lần bọn họ nhìn thấy cô sẽ cười đùa tức giận mắng và chê cười gọi cô là đồ con hoang.
Thật ra Lý Lệ đã trải qua một cuộc sống như thế, cho nên cô dùng tất cả hơi sức thu phục kẻ có nhiều tiền nhất Chu Khải mà cô đã gặp trong trường đại học về tay mình, cũng thuận lợi trở thành thiếu phu nhân nhà họ Chu. Thân phận tôn quý như vậy đã đủ cho những người xem thường cô trở nên tôn kính cô không?
Cô dường như đã quên ánh mắt ấy từ lâu, nhưng không ngờ rằng hôm nay còn được ôn lại một lần nữa.
Mà chuyện này là do Nghiêm Hi ban tặng.
Nghiêm Hi!
Trong lúc Lý Lệ khó có thể che giấu hết hận thù, Lãnh Diễm đã đứng dậy trước, không biến sắc ngăn chặn ánh mắt oán hận ác độc này, cả người cao to vừa đứng lên, khí chất trên người ung dung tản ra kìm kẹp khiến cho khí thế Lý Lệ xẹp xuống.
Lãnh Diễm lạnh lùng nhìn lướt qua Lý Lệ, ẩn chứa cảnh cáo, sau khi nhìn thấy Lý Lệ run cả người mới hài lòng di chuyển ánh mắt đến chỗ hai ba con nào đó đang giằng co nhau.
Hai tay thoải mái bỏ vào trong túi quần, thấp giọng hòa giải: “Duệ Thần, dù thế nào Lý tổng cũng là trưởng bối, là ba cậu, coi như trước kia có làm chuyện gì sai lầm không thể tha thứ cũng nên nhìn thoáng qua tình hình chung một chút.”
Thái độ người hòa giải thiên về bên Lý Duệ Thần, ai cũng có thể nghĩ tới, nhưng không