Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Tác giả: An Tri Hiểu

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342166

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2166 lượt.

h ninh là con trai anh là đủ rồi, anh quan tâm đứa bé đến như thế nào làm gì?” Trình An Nhã bực dọc nói, cô thực sự không đủ dũng khí để cho Diệp Sâm biết Ninh Ninh đã đến thế nào, cô sợ rằng Diệp Sâm manh động cô sẽ phải đi chầu ông bà ông vải.
Diệp Sâm nhếch môi, cô ta như vậy gọi là lý luận gì không biết.
“Tôi từ chối, tôi muốn nghe đầu đuôi câu chuyện.”
Anh đi mà mua đĩa AV về mà xem.”
Diệp Sâm thiếu chút nữa thì nghẹn nước bọt, “…”
Diệp Sâm im bặt nhìn cô, nếu nói cô từng trải thế thái nhân tình, chỉ hơi khiêu khích một chút, cả người đỏ lựng như tôm luộc, không biết phải ứng phó thế nào, nếu nói cô còn non và xanh, cô sẽ mặt không biến sắc mà bật ra những lời khiến người ta phải há mồm trợn mắt.
Chết tiệt. Cô còn biến thái hơn cả tôi.
“Cô biết ý tôi không phải là chuyện này.”
Trình An Nhã nhướn mày, khóe môi nhếch lên một nụ cười, tỏ ra vô tội, “Anh chẳng phải hỏi Ninh Ninh đến như thế nào sao? Có đứa trẻ nào không đến như vậy? Không lẽ từ hòn đá chui ra chắc?”
“Cô đang giả ngốc đấy phỏng?”
“Anh có thể giả vờ vô lại, tại sao tôi lại không thể giả ngốc?” Trình An Nhã mát mẻ hỏi lại.
Diệp Sâm trợn mắt nhìn cô, Trình An Nhã trợn mắt nhìn lại anh, muốn xem mắt ai to hơn chứ gì? Xem thế nào thì mắt tôi cũng to hơn anh nhiều chứ?
“Ok…” Diệp tam thiếu hít thở sâu, muốn nói chuyện với Trình An Nhã thì phải luyện khả năng chịu đựng khá là thượng thừa, “Vậy tôi nói trắng ra luôn, con của chúng ta là kết quả của tình yêu, hay là… tình một đêm?”
Trái tim Trình An Nhã thắt lại, im lặng, tất nhiên là tình một đêm, tình yêu? Trò đùa này đúng là không vừa.
“Chẳng lẽ là cô phải lòng tôi nên tự nguyện?” Diệp Sâm nhướn mày, trêu chọc.
Trình An Nhã chậm rãi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt Diệp Sâm, nở ra một nụ cười rạng rỡ lóa mắt, “Phải lòng tự nguyện? Chủ tịch, Diệp tam thiếu…bản cô nương thị lực 10/10 không cận thị cũng chẳng loạn thị, cho dù là phải lòng tự nguyện cũng sẽ chọn một người đàn ông tương đối…trong sáng một chút, tôi kiến nghị anh vào trong toilet soi gương mà xem, anh tưởng có chút tướng ong bướm là có thể ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt sao, cẩn thận nửa đêm ma nữ đến gõ cửa.”
“Trình An Nhã!” Diệp Sâm nghiến răng ken két, cô nàng đáng ghét này, ánh mắt đầy ác ý dịch chuyển xuống dưới, rơi vào khu vực vòng một của cô, anh nhếch môi, “Một bìa đậu phụ khô bốn màu, cho dù tôi đói không chọn thức ăn, rét không chọn quần áo cũng không tìm đến cô.”
So về độc mồm độc miệng, Diệp Sâm quyết không chịu thua.
“Chủ tịch, nhãn quan của anh độc đáo quá, bìa đậu phụ khô như tôi không lọt nổi vào mắt anh, cho nên, anh có thể không cần hỏi nữa đúng không?” Trình An Nhã mỉm cười, “Dù sao chúng ta nhìn đã không ưa nổi nhau, anh cứ coi như trên trời rơi xuống đứa con trai cho anh, ok?”
“Có phải cô đã gây ra tội ác tày trời nào sợ người ta biết được?”
Cô sắp nổi đóa đến nơi: “Anh bị tai nạn mất trí nhớ đúng không?”
“Không sai.”
Trình An Nhã gật đầu đầy am hiểu, tỏ ra ta đây biết rồi, cô dừng lại một lát, nở nụ cười Trình thức của cô, đưa ra kiến nghị một cách hết sức thành khẩn: “Tôi xem ti vi hay tiểu thuyết đều nói là khi nhân vật nam chính bị tai nạn mất trí nhớ, phần lớn là do trong não có một cục máu tụ, sau này bị người ta đánh vào một cái lại tự dưng khôi phục trí nhớ. Chủ tịch, tôi xem hay là thế này, anh ra ngoài tìm tạm một ai đó, để người ta lấy ống sắt đập vào đầu anh một cái, không biết chừng máu tụ tan ra, trí nhớ sẽ được khôi phục đấy.”
“Trước đó tôi sẽ phải banh não cô ra.” Diệp Sâm nghiến răng ken két.
“Anh thật là khát máu, chẳng có khiếu hài hước gì cả, tôi chỉ đùa một chút thôi mà. Tôi nói này, anh cứ cố tình muốn biết chuyện xảy ra bảy năm về trước, tại sao vậy?”
Ánh mắt Diệp Sâm lóe lên, lảng tránh ánh mắt của Trình An Nhã, anh có chút không dám nhìn vào đôi mắt quá trong sáng của cô, điều đó sẽ khiến anh buột miệng hỏi cô, có phải cô từng yêu tôi không?
Trình An Nhã thấy ánh mắt lảng tránh của anh, rất tò mò, áp sát như vậy nói chuyện có chút không thỏa đáng, ảnh hưởng đến chuyển động tư duy của cô, cô không hiểu, tự dưng anh ta lại trở nên bối rối như vậy?”
“Ê, không nói thì đứng dậy.” Trình An Nhã đẩy vai anh, “Anh nặng hơn nửa tạ còn đè lên người tôi, anh tưởng anh là cục cưng nhà tôi chắc?”
Diệp Sâm tức điên, anh đè lên cô lúc nào?
Anh nắm chặt lấy tay cô, ấn lên giường, nộ khí bừng bừng, cô nàng này đến thánh nhân cũng bị ép đến phát điên, nếu như cô ta đã nói anh đè lên cô, anh dứt khoát thực hiện tội danh cho rồi, Diệp tam thiếu di chuyển thân trên thật, ép mạnh lên người cô, nghiến răng nói: “Tôi không từng đè cô ra, cô lấy đâu ra Ninh Ninh? Cũng chưa thấy đè hỏng cô.”
Trình An Nhã lập tức mặt mày đỏ lựng, đỏ đến mức sắp nhỏ máu đến nơi, tư thế của hai người vốn dĩ đã mờ ám, bây giờ lại càng mờ ám hơn. Thân trên dán chặt không lọt một kẽ hở. Bộ ngực rắn chắc của anh ép chặt lên khuôn ngực mềm mại của cô, dường như vẫn chưa cam tâm, một tay còn vòng ra sau lưng cô, ôm chặt cô vào lòng.
Bất kể cô nghiêng