Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Tác giả: An Tri Hiểu

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342165

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2165 lượt.

y phản chiếu gương mặt trầm tĩnh của cô. Trình An Nhã không biết sẽ tiếp tục phủ nhận hay không nếu như là một Diệp Sâm lạnh lùng độc đoán thường ngày, cô có thể phủ nhận đến cùng.
Tiếc là, cái gã âm hiểm này, đổi sang đi tuyến bi kịch, đích thực đã khơi dậy một chút xíu xiu thương xót trong tim cô.
Cô biết rõ là anh đang giả bộ, nhưng vẫn cảm thấy đau lòng.
Trình An Nhã, mi đúng là đồ ngốc.
“Thôi được rồi.” Cô lẩm bẩm một mình, thở ra một hơi thật dài, tiếp tục phủ nhận cũng chẳng có ý nghĩa gì, bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển như vậy, chỉ cần anh ta đi xét nghiệm AND của hai ba con, bằng chứng chắc nịch như vậy, cô muốn phủ nhận cũng hết cách.
“Đung vậy…là con trai anh.” Trình An Nhã từ tốn, bình thản trả lời, lại gấp gáp thêm vào một câu, “Anh không được tranh nó với tôi.”
Diệp Sâm nhếch môi, mỉm cười, tốt lắm, cuối cùng đã thừa nhận rồi.
Nụ cười đó, có chút kỳ quái.
Trình An Nhã đột ngột bừng tỉnh, giận đến mức chỉ muốn cho nụ cười nhức mắt của anh một đấm, tên khốn này rõ ràng là đã biết từ lâu rồi, còn đến bức hỏi cô?
“Anh đã biết rồi?” Sắc mặt Trình An Nhã trầm xuống.
Diệp Sâm mỉm cười khiến Trình An Nhã tức phát điên, “Tôi có nói tôi không biết sao? Tôi chỉ muốn cô thừa nhận mà thôi cô Trình.”
Lần này đến lượt anh chọc tức được cô rồi, Diệp tam thiếu nhất thời cảm thấy tâm trạng vô cùng thoải mái, trên gương mặt toàn là tươi cười, cơn giận do bị cô chọc tức đến suýt ngất đi khi nãy tan biến sạch sành sanh, đến ánh mặt trời cũng cảm thấy sáng hơn rất nhiều.
Cuối cùng có thể nghe thấy con trai gọi daddy rồi.
“Tại sao?”
“Con trai nói là chỉ cần cô thừa nhận thì nó sẽ nhận tôi.” Diệp Sâm mỉm cười, ban thưởng cho cô đáp án.
Khóe mắt Trình An Nhã co giật dữ dội, trong lòng phỉ báng gã đàn ông này, đổi cách xưng hô cũng nhanh lắm, con trai? Hứ, ngoài cung cấp một con tinh trùng ra anh chẳng làm gì hết, làm daddy như vậy cũng dễ dàng quá đấy.
Thôi được rồi, thừa nhận thì thừa nhận, cũng chẳng có gì to tát.
Đột nhiên thân người Diệp Sâm ngả về phía trước, cả thân người cao lớn gần như phủ lên người cô, hai tay chống hai bên sườn Trình An Nhã, nhốt cô giữa bức tường và thân người anh, hơi thở ấm nóng phủ lên mũi cô, Trình An Nhã muốn chạy trốn cũng không có đường chạy trốn.
“Cô Trình, bảy năm trước, đã xảy ra chuyện gì?” Diệp Sâm trầm giọng hỏi, đã biết Ninh Ninh là con trai anh rồi, anh chỉ muốn biết tại sao lại có Ninh Ninh, là kết quả của tình yêu hay là…
Trình An Nhã tay chân bải hoải, gã đàn ông này đúng là sát gái, khi anh ta cố tình thể hiện sức hấp dẫn đàn ông của mình, chỉ cần là con gái, không một ai không rung động, cô thầm chửi mình dại dột, thế nhưng…
Tư thế mờ ám như vậy, thật khó xử, trong đầu cô bất giác vang lên sự tình dữ dội đêm đó, hai má bỗng chốc đỏ bừng.
“Cô Trình, cô đang nghĩ đến những hình ảnh gì đó không trong sáng, mặt rất đỏ.” Diệp Sâm trêu chọc nói, ngón tay bất giác vuốt lên trán cô, rất tỉ mỉ, làn da cô rất trắng, rất mềm mại, cảm giác dưới đầu ngón tay, rất kỳ diệu.
Khiêu khích?!
Đây rõ ràng là khiêu khích.
Trình An Nhã muốn thoát ra, Diệp Sâm nhanh chóng giữ chặt lấy người cô, cảnh cáo: “Cô Trình, cô muốn phẫu thuật lần nữa hả?”
Chết tiệt.
Anh ức hiếp người tàn tật sao?!
“Chủ tịch, chẳng phải vừa rồi anh nói, chỉ cần biết Ninh Ninh có phải là con trai của anh hay không là được rồi sao?”
“Tôi hối hận rồi.”
“Anh thật vô sỉ.” Trình An Nhã trợn mắt nhìn anh, chết tiệt, Diệp biến thái liên tục lập kỷ lục vô sỉ mới cho mình.
Làm sao lại có loại người cực phẩm này cơ chứ.
“Đa tạ đã khen ngợi.” Diệp Sâm không hề bị lung lay, mỉm cười bật ra một câu cảm ơn, anh là vô tội đấy, thế thì đã sao? Thân người lại ngả về phía trước thêm mấy tấc, đôi môi mỏng gần như dán lên môi Trình An Nhã. Trình An Nhã đột ngột quay mặt đi, đôi môi rơi trên má cô.
Đôi môi anh, ấm nồng, không lạnh lẽo như con người anh, má cô cảm nhận rõ hơi ấm nóng của anh. Trình An Nhã cảm thấy nơi bị anh hôn bỗng chốc nóng bỏng, giống như một siêu nước đang sôi, cùng với dòng chảy thời gian, càng ngày càng nóng, càng ngày càng nóng, cô cảm thấy sắp sôi sùng sục đến nơi rồi.
“Anh mau đứng dậy cho tôi.” Trình An Nhã hơi giận, dùng sức đẩy vai anh ra, giọng nói vút cao thêm mấy decibel, cố ý che giấu đi chút ngượng ngùng trong giọng nói, “Tôi cũng mất trí nhớ rồi, không nhớ gì nữa, phiền anh mau tránh ra.”
“Mất trí nhớ?” Diệp Sâm nhướn mày, véo má cô, “Mất trí nhớ từ bao giờ? Mất trí nhớ mà lần đầu tiên gặp tôi còn hoảng hốt đến thế sao?”
“Tôi mất trí nhớ tạm thời có được không?”
“Mất trí nhớ tạm thời?” Diệp Sâm mỉm cười, dáng vẻ rất nhẫn nại, “Đây vừa hay là bệnh viện, hay là đi tìm bác sĩ khám cho cô?”
Trình An Nhã xua tay như cảm ơn, không hề che giấu nỗi vui sướng, “Mau đi đi, mau đi đi…”
Diệp Sâm dừng lại một chút, nhìn sâu vào cô, “Tôi nghĩ tôi sẽ quen dần với bệnh mất trí nhớ tạm thời của cô thôi.”
Trình An Nhã bi phẫn, làm người đừng có mà vô sỉ như vậy chứ.
“Tôi nói này, chủ tịch, anh biết Nin