Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Tác giả: An Tri Hiểu

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342140

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2140 lượt.

lúc đó…diễn viên quyến luyến sân khấu, phải làm thế nào?
Suy nghĩ của Diệp Sâm, cô tạm thời không hiểu rõ, cho nên cô bắt buộc phải khắc chế bản thân, không được đắm đuối cảm giác đó, đây chỉ là ảo giác.
Cô không muốn để bản thân rơi vào cảnh một mình cô độc đứng trên sân khấu nhìn theo bóng người khác rời khỏi sân khấu mà không hề lưu luyến.
Như vậy, rất đáng thương.
Tiếng chuông cửa vang lên, cắt đứt mạch suy nghĩ của Trình An Nhã, đánh thức cô cô tỉnh dậy từ trong thương cảm.
Diệp Sâm xuống lầu mở cửa, lạnh lùng cau mày, “Sao lại là ba?”
Trình An Nhã quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Sâm sắc mặt âm u đi vào. Phía sau là Diệp lão gia và Trần Đức, đối mặt ngay với cô, Trình An Nhã hơi sững người, lễ phép chào hỏi Diệp lão gia, Diệp lão gia căn bản không thèm đếm xỉa tới lời chào của cô.
Diệp lão gia chỉ vào cô hỏi: “Tại sao cô lại ở đây?”
“Đây là nhà của con, ba không có quyền.”
“Mami, daddy, con…” Thân hình nhỏ bé của Ninh Ninh xuất hiện ở đầu cầu thang, nhìn thấy Diệp lão gia và Trần Đức, nụ cười hơi trầm xuống, “Daddy, ba có khách ạ?”
Diệp lão gia nghe thấy, sắc mặt càng khó coi, ông ta từ đầu đến chân cực kỳ không ưa Ninh Ninh, lúc này nghe cậu bày tỏ quan hệ chủ khách như vậy càng cảm thấy đứa bé này không lễ phép.
Diệp tam thiếu nhìn Trình An Nhã một cái, bế cô lên lầu, “Ninh Ninh, con và mami lên lầu chờ ba một lát, daddy xong ngay đây.”
“Vâng.”
Dưới lầu, Diệp Sâm đến cả trà nước cũng chẳng tiếp, trực tiếp ngồi trước mặt Diệp lão gia, “Có việc gì?”
“Con dám để mẹ con nó đến đây ở?”
“Đây là con của con, mẹ của con con, tại sao lại không thể đến đây ở?” Diệp Sâm lạnh lùng hỏi lại, nở một nụ cười nhạt, “Con nhắc lại một lần nữa, ba không có quyền chỉ trỏ này nọ trong nhà con.”
“Mày…” Diệp lão gia vô cùng giận dữ.
“Diệp tam thiếu gia, cậu đừng nói với Diệp lão gia như vậy, ông ấy bị cao huyết áp, không chịu được kích động lớn đâu.” Trần Đức đứng một bên nhẹ nhàng nhắc nhở.
Diệp tam thiếu trong lòng phỉ báng, cao huyết áp thì sao, cũng đâu phải là bệnh tim mạch.
“Trần Đức, im miệng.” Diệp lão gia quát, trừng mắt nhìn Diệp Sâm hỏi: “Con dám trốn khỏi lễ đính hôn, con để mặt mũi Diệp gia, Vân gia hai nhà ở đâu rồi? Con để cho Nhược Hi về sau làm sao nhìn mặt người khác?”
“Từ đầu đến cuối con không hề nhận lời ba về việc đính hôn, là các người tự tổ chức tiệc đính hôn đó, các người phải tự tìm chú rể chứ, sao lại đổ lên đầu con là thế nào?” Diệp Sâm cười nhạt.
“Lấy Nhược Hi.” Diệp lão gia trầm giọng ra lệnh.
“Hôn nhân của con, để con tự quyết.” Diệp Sâm nói từng chữ một, vô cùng chắc chắn, “Lấy Nhược Hi, con không làm được.”
“Lẽ nào con muốn làm một kẻ phản bội?” Diệp lão gia trầm giọng nói, nói thật lòng, Diệp Sâm là kẻ phản bội hay không ông không bận tâm, bây giờ ông ta chỉ quan tâm đến lợi ích sau khi hai nhà Diệp gia và Vân gia liên hôn đem lại, và còn… khống chế Diệp Sâm nữa, “Đứa bé trong bụng con bé làm thế nào? Thằng bé trên kia là con trai con, đứa bé trong bụng con bé cũng là con của con.”
“Ba, từ bao giờ ba bắt đầu quan tâm cháu nội của ba lưu lạc bên ngoài vậy? thật là nực cười.” Diệp Sâm chế nhạo không chút khách sáo, trước kia là ai đã không coi cháy là cái gì, bây giờ lại dám nói là vì cháu, ông già, ông hết kế sách rồi sao?
“Con muốn mất mặt, Diệp gia không thể mất mặt như vậy được, con làm Nhược Hi có con rồi lại không lấy con bé, không chỉ hai gia đình chúng ta bị người ngoài chê cười, con cũng hủy một đời con bé, con thật sự không quan tâm đến việc này sao?” Diệp lão gia chậm rãi nói, ý đồ làm động lòng Diệp Sâm.
Tiếc thay, trái tim Diệp Sâm cứng như sắt thép, không hề động lòng.
“Ba, già rồi thì nên nhận thua, việc gì cũng muốn nắm trong tay có ý nghĩa gì, ba cũng không nghĩ xem ba có thể sống được mấy năm nữa?” Diệp Sâm nhẹ nhàng thốt ra một câu cực kỳ bất hiếu, cực kỳ trời đánh thánh đâm.
Là con trai mà đến mức độ như vậy, không biến nên nói Diệp tam thiếu độc ác, hay là Diệp lão gia làm ba quá thất bại.
“Mày rủa tao chết đi?” Diệp lão gia nổi giận đùng đùng, giơ gậy ra, bị Trần Đức nhanh chóng ngăn lại, ông ta giận dữ đến mức toàn thân run rẩy, khuôn mặt già lão đỏ bừng bừng, ánh mắt căm hận, lại cố gắng đè nén xuống.
Hít thở sâu…
“Muốn thế nào, mày mới lấy con bé?” Diệp lão gia đành phải đưa ra thỏa hiệp.
Diệp Sâm nhướn mày, bắt đầu thỏa hiệp rồi sao?
Sớm không làm vậy đi?
Bây giờ muốn thỏa hiệp không sợ quá muộn hay sao?
“Con sẽ không lấy Nhược Hi, ba bỏ cuộc đi.” Diệp Sâm tỏ ra khó chịu, “Đừng lấy con cái ra để nói chuyện, con của con chỉ có Trình Viễn Ninh.”
“Mày chẳng phải muốn nhận thằng bé đó hay sao?” Ông Diệp nghiến răng nói: “Ta có thể cho phép nó nhận tổ tiên, thậm chí có thể tổ chức họp báo giới thiệu và thừa nhận nó trước giới truyền thông…”
Diệp Sâm nhướn mày, lạnh lùng hừ một tiếng, anh nhếch môi nở một nụ cười ,à như không, “Sau đó thì sao?”
“Thằng bé đó mày có thể nhận nó, điều kiện là mày bắt buộc phải lấy Nhược Hi, mày cũng không muốn con trai mình bị người


XtGem Forum catalog