Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342120
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2120 lượt.
n Nhã…
Cô không dám động đậy, chỉ sợ hơi chút cử động sẽ khiến Diệp tam thiếu nổi máu, bất chấp tất cả mà vồ lấy cô nuốt chừng…
Haizz…
Cô thừa nhận, cô cũng có chút xíu tiếc nuối.
Cô cũng muốn Diệp tam thiếu, bị cắt ngang, cảm giác này thật là bức bối.
Ninh Ninh, mami hận con aaaaaaaaaaaaaaaa…
“Anh muốn có em.” Ánh mắt Diệp tam thiếu thâm trầm.
Tinh trùng xông lên não.
Đàn ông quả nhiên thú tính lớn hơn lý tính.
Trình An Nhã đẩy anh ra, ngồi dậy, hai tay ôm lấy người che đi phong tình mê hồn, mỉm cười nói: “Giữ chút hình ảnh cho con trai đi.”
Diệp tam thiếu thiểu não ôm lấy chăn, anh hận Ninh Ninh…
Buổi sáng đi làm khi láy xe qua ủy ban thành phố, Diệp tam thiếu quay sang nhìn Trình An Nhã, vẻ mặt rõ ràng là, có rảnh không? Chúng ta cùng vào trong làm những thủ tục cần làm thôi.
Trình An Nhã hờ hững quay đầu đi ngắm cảnh trên phố.
Kết hôn, tạm thời…chưa có dự định này.
Cô còn chưa tận hưởng đủ cảm giác yêu say đắm, sao có thể nói kết hôn là kết hôn được?
Thông thường nam nữ gây dựng gia đinh phải trải qua các quá trình, quen biết – yêu – kết hôn – sinh con. Còn quá trình giữa cô cà Diệp tam thiếu có lẽ là sinh con – quen biết – yêu – kết hôn.
Hoặc có lẽ là sinh con – quen biết – kết hôn.
Trực tiếp nhảy qua bước yêu, anh thử hỏi các cô gái trong thiên hạ ai mong muốn không yêu đã kết hôn? Trừ những người cuồng kết hôn, e rằng không có ai muốn như vậy?
Cho nên Trình An Nhã coi như không nhìn thấy ánh mắt của Diệptam thiếu.
“Giả vờ.” Diệp tam thiếu lạnh lùng nhả ra hai chữ.
Giả vờ là đặc quyền của phụ nữ, giống như đàn ông các anh, bá đạo cũng là đặc quyền.” Đúng là đề cao nam quyền.
Hai người tranh cãi đến tận công ty, “Chiều nay em phải đi phục hồi chức năng đúng không?”
“Đúng, bác sĩ hẹn em 2h.”
“Anh đưa em đi.”
“Không cần đâu, em tự đi được.”
“Bản thiếu gia thích thế.”
“Vậy tùy anh.” Trình An Nhã nhún vai, cô nói không cần, đích thực không phải giả vờ. Gần đâyMBS và Diệu Hoa bắt đầu khai chiến, mặc dù không quá dữ dội, nhưng công việc quả thật không ít, Diệp tam thiếu một giờ làm bằng hai giờ, đêm xuống ngủ rất muộn, Trình An Nhã không muốn ảnh hưởng đến thời gian làm việc của anh.
Anh đã không sợ mệt, vậy thì tùy thôi.
Ai ngờ buổi trưa xưởng gia công kim cương xuất hiện một lô kim cương giả, xưởng khẩn cấp gọi điện cho Diệp Sâm đề nghị anh nhanh chóng qua xem. Cũng may phát hiện sớm, chưa đưa vào sản xuất, nếu không MBS nhất định sẽ bị người tiêu dùng tố cáo, danh tiếng tiêu tan.
Buổi sáng trời còn nắng chói chang, buổi trưa mây đen đã kéo đến như muốn đổ mưa.
Diệp tam thiếu đến công xưởng, nhất thời không thể quay lại kịp, Trình An Nhã tự gọi taxi đến bệnh viện.
Vị bác sĩ khoa xương khớp này là bác sĩ danh tiếng trong nước, do Diệp tam thiếu giới thiệu cho cô, đó là một vị bác sĩ già, tuổi tầm ngũ tuần, tính tình cởi mở, cũng rất tận tâm, chụp phim cho Trình An Nhã xong liền để cô đến phòng phục hồi chức năng chuyên dụng của bệnh viện.
Tình trạng hồi phục của cô rất tốt.
Có lẽ nhờ cục cưng Ninh Ninh ngày ngày hầm canh cho cô, còn là đặc biệt bổ xương, Trình An Nhã nghĩ ngợi mông lung.
Cô ném nạng sang một bên, chống hai chiếc nạng thấp, dưới sự chỉ dẫn của bác sĩ, Trình An Nhã chầm chậm bước đi…
Thành phố A sau trận mưa lớn trở nên âm u, mưa tạm dứt, lại có cảm giác như mùa xuân.
Cô đang định gọi xe, một chiếc Rolls Royce liền đỗ ngay trước mặt cô, Louis bước ra khỏi xe.
Cô hơi chau mày, thầm nghĩ anh ta quả là thần thông quảng đại, bấm đốt tính thời gian cô ra hay sao?
“An Nhã, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Anh ta quả rất tự nhiên, như quen biết lâu rồi vậy, từ tiểu thư trực tiếp nhảy sang An Nhã, không có một giai đoạn quá độ.
“Louis tiên sinh, tình cờ quá, anh cũng đến bệnh viện à.” Trình An Nhã mỉm cười.
Louis nhẹ cười: “Tôi đến đón em.”
“Cảm ơn ý tốt của anh, có điều nơi này cách nhà tôi không xa lắm, tôi không phiền anh nữa.”
Louis cầm lấy cánh tay cô, hướng về phía xe, đôi mắt xanh phỉ thúy lấp lánh: “An Nhã, có thể nể mặt ăn với tôi bữa cơm không?”
Trình An Nhã hơi giận, anh ta đây là thái độ mời người khác sao? Bắt cóc thì đúng hơn.
“Louis tiên sinh, thật sự xin lỗi, Diệp tam thiếu sẽ lo lắng cho tôi đó.” Trình An Nhã lạnh lùng nói, giọng nói đã cực kỳ không vui.
Louis bất chấp sự phản đối của cô, đưa cô lên xe.
“Đi thôi.”
Đây là một nhà hàng phương Tây rất có phong cách, trang hoàng điển nhã, đèn chùm pha lê, đèn trang trí hình hạt gạo, còn có một bức tường bằng gương thủy mặc rất lớn, ánh đèn nhiều màu giao thoa nhẹ nhàng toát lên không khí hết sức lãng mạn.
Tóm lại đây là một nhà hàng rất phù hợp với những cặp tình nhân đang yêu nhau nồng nàn.
“Nhà hàng này cũng được đấy chứ?” Ánh mắt Louis mang theo nụ cười, dịu dàng nhìn cô, “Chỉ mở cửa với các đoàn khách đặc biệt, cô nên tranh thủ hưởng thụ chút đi.”
Đoàn khách đặc biệt?
Chuyên mở cửa cho xã hội đen chứ gì? Trình An Nhã nhếch nhếch khóe môi, vậy thì cô không hưởng thụ vẫn tốt hơn.
“Lou