Ông Xã Ngốc Nghếch Rất Điên Cuồng
Tác giả: An Tri Hiểu
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1342316
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2316 lượt.
Vừa hay nấu xong một món, Ninh Ninh nấu canh, thêm nước xong cũng bước ta ngoài, nhanh tay nhanh mắt rút lấy tấm thiệp từ trong bó hoa ra, cười nói: “Daddy, con cho ba biết một chuyện, trước đây người theo đuổi mami rất nhiều, mỗi lần đến lễ tình nhân, mami đêỳ lừa người ta nhận được cả đống hoa hồng, sau đó, buổi tối mang đi bán lại, kiếm bội tiền, lại không mất vốn.”
Diệp tam thiếu im bặt, nhìn Trình An Nhã không nói được lời nào.
Trình An Nhã, chuyện này cô cũng làm được sao?
Quả là có tài.
Ninh Ninh cũng cảm thấy mami của cậu có tài, Trình An Nhã mặt không biến sắc biện bạch, “Đây gọi là có đầu óc kinh doanh, hai người thì hiểu cái gì?”
“Mami, Louis tặng cho mami.” Ninh Ninh lắc đầu, vẫy vẫn tấm thiệp trong tay.
Diệp tam thiếu cướp lấy tấm thiệp, vo tròn, ném vào trong thùng rác, túm lấy bó hoa hồng trướng mắt này, mở cửa sổ ném ra ngoài. Anh đóng cửa sổ lại, mặt không cảm xúc rót nước uống.
Dường như vừa rồi anh chỉ là mở cửa để hóng gió vậy.
Trình An Nhã và Ninh Ninh nhìn nhau không nói nổi một lời…. Diệp tam thiếu, anh phải chú ý đừng có gây ô nhiễm môi trường đấy nhé.
Điện thoại cô vang lên, số máy lạ, Trình An Nhã nhấc máy, bên tai vang lên giọng cười dịu dàng và đa tình của Louis: “Cô Trình, cô có thích bó hoa hồng của tôi không?”
Sắc mặt cô hơi ngưng lại, Louis e rằng đã điều tra bọn họ hết sức kỹ càng rồi, sống ở đâu, phương thức liên hệ, không sót một cái gì, “Thật sự xin lỗi, côi vẫn chưa kịp ngắm thì đã bị người ta ném xuống dưới lầu rồi. Tiên sinh, chúng ta không quen, tôi cũng không hứng thú với anh, đừng làm như vậy nữa, rất khó coi.”
Diệp tam thiếu lạnh lùng hừ một tiếng.
“Cô Trình, tôi sẽ chứng minh chân tình của tôi, em nhất định sẽ thuộc về tôi.” Louis nói chắc như đinh đóng cột, tiếng cười nhẹ truyền đến, “Thật mong đợi ngày đó sớm đến.”
Trình An Nhã bất lực: “Anh chắc chắn không biết rằng thế nào là từ chối.”
“Từ chối? Cô Trình, không ai có thể từ chối tôi, em cũng không được.”
“Anh là thượng đế sao?” Trình An Nhã cười, giọng nói đầy chế giễu, “Tôi chỉ tín phật Như Lai.”
Trình An Nhã biểu thị tín ngưỡng khác nhau, không có gì để nói.
Diệp tam thiếu đột nhiên cướp lấy điện thoại của cô, lạnh lùng nói: “Louis, anh rốt cuộc muốn làm gì?”
Bên đó lặng đi một lát, chỉ là hai giây, tiếng cười lại truyền đến: “Diệp tam thiếu, hi, lại nghe thấy giọng anh rồi, thế nào, sao mà giận dữ thế?”
“Tôi nói đồ chết tiệt nhà anh có mục đích gì?”
“Sao anh lại biết là tôi?” Louis rất tò mò, giọn nói nhẹ nhàng, Trình An Nhã rõ ràng không biết anh ta, hoặc giả cô quay về miêu tả lại, anh mới đoán ra là anh ta?
“Tôi có thiên lý nhãn, anh có ý kiến à?”
“Xin lỗi, không ý kiến, rất khâm phục.”
“Louis tiên sinh, chẳng phải máy bay của anh 3h chiều ngày kia mới tới sao?”
“Xin lỗi, tôi vừa đổi chuyến bay, không kịp thông báo cho anh, rất bất ngờ và vui sướng hả?”
Louis cười, ngũ quan tinh xảo của Diệp tam thiếu khảm lên một lớp băng sương, chế giễu không chút khách sáo: “Louis, đồ của người khác anh đừng có nhòm ngó, cô đấy đã có chủ rồi.”
Trình An Nhã tặc lưỡi, cười âm hiểm, đồ? Có chủ? Cô là vật sở hữu của anh ta sao? Một chút khác sáo cũng không có, cô rất muốn đánh người.
“Anh nói cô Trình à?”
“Anh nghĩ sao?”
“Tôi rất thích cô Trình.” Louis cười nhẹ, không hề sợ hãi, hàn khí của Diệp tam thiếu.
“Nhãn quang của anh thật tệ.” Diệp tam thiếu lạnh lùng chế nhạo, “Cô ấy là người của tôi, xin anh nhớ cho, đừng trêu đùa cô ấy, nếu không đừng trách tôi không khách sáo.”
“Diệp tam thiếu, anh đùa à, cô Trình chưa kết hôn, điều này cho thấy ai cũng có cơ hội, tôi sẽ cạnh tranh công bằng.” Louis phản bác, sắc sảo chỉ ra điểm mấu chốt, “Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.”
Đây là một cuộc nói chuyện không hề vui vẻ gì, sắc mặt Diệp tam thiếu âm u, Louis con người này quá nham hiểm, chắc chắn không thể để có dây dưa gì với Trình An Nhã. Thế giới đó quá đen tối tanh hôi, sẽ mang họa sát thân cho cô, anh từng nghe nói bạn gái trước đây của Louis là do kẻ thù của anh ta báo thù giết chết.
“Trình tiểu thư, từ ngày mai trở đi, cô ăn mặc quê mùa một chút.” Diệp tam thiếu thấy đây là một kiến nghị hay, anh ngước mắt bá đạo nói: “Đồ công sở một màu, còn phải kiểu mẫu, bảo thủ. Tóc búi lên, đeo thêm cặp kính cỡ lớn gọng đen nữa, nghe rõ chưa?”
Ninh Ninh phì cười, như vậy mà cũng được sao?
Trình An Nhã mặt co giật không chút cảm xúc: “Không nghe thấy.”
Trong đầu Trình An Nhã bất giác hiện lên hình ảnh An Nhã ba mươi mấy tuổi vẫn chưa lấy chồng, đi xem mặt đến mệt nhoài, tâm lý có chút biến thái dẫn đến diện mạo có chút xấu xa. Cô rùng mình, một việc tự hủy hoại hình ảnh như vậy đánh chết cô cũng không làm.
“Đây là mệnh lệnh.” Diệp tam thiếu ác bá nói, rất trơn tru: “Anh là cấp trên của em.”
“Diệp tam thiếu, anh có thể biến thái hơn nữa được không?” Trình An Nhã muốn giơ nạng lên đánh cho anh một trận, có người nào hành hạ người khác như anh ta không? Hơn nữa, bình thường cô cũng ăn mặc rất giản dị, không hề màu mè chút