Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Bà Xã Triệu Đô Mua Một Tặng Một

Tác giả: An Tri Hiểu

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1342124

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2124 lượt.

nào.
“Em xem xem em toàn mặc cái gì, đã là mẹ của một đứa con bảy tuổi rồi còn cưa sừng làm nghé, chả trách Louis thích em.” Diệp tam thiếu hừ một tiếng lạnh lùng.
Anh đã từng đọc qua tài liệu về Louis, gã này thích kiểu con gái như vậy.
Ninh Ninh mỉm cười, mami của cậu chắc chắn là muốn phát rồ lên rồi.
Quả nhiên là vậy, Trình An Nhã nở nụ cười điềm nhiên, “Diệp tam thiếu, anh làm ơn phân biệt rõ cho tôi, người ta là mẹ của đứa con bảy tuổi cũng ba mươi mấy tuổi, tôi là mẹ của đứa con bảy tổi mới có hai mươi bốn tuổi, gì mà cưa sừng làm nghé? Cô nương vốn dĩ vẫn đang trẻ trung có được không hả?”
Điện thoại của Diệp tam thiếu vang lên đứng lúc, anh sầm mắt, mặt không cảm xúc, ra lệnh, “Tóm lại, làm theo lời của anh, bản thiếu gia gần đây thích nhìn hình ảnh gái già ế chồng, bắt đầu từ ngày mai, phòng thư ký thống nhất trang phục, thống nhất cách trang điểm.”
Anh nó xong, nghe điện thoại.
Ninh Ninh bò ra cười đấm bàn thùm thụp, tức cười quá, daddy của cậu sao lại đáng yêu đến thế cơ chứ?
Cậu cười rất bá đạo, Trình An Nhã lừ mắt nhìn cậu, Ninh Ninh tiết chế một chút, bước đến bên cô, dụi vào người Trình An Nhã không ngừng run rẩy, “Mami, con đồng cảm với mami.”
Có cấp trên như vậy, có lẽ ngày mai các chị em trong phòng thư ký sẽ phát điên mất.
Quá biến thái.
“Con không cảm thấy daddy rất biến thái sao?”
“Dâu có, rất đáng yêu mà.” Ninh Ninh nói, sự đáng yêu của ba cậu là không ai có thể so bì, cậu vô cùng sùng bái, ghen cũng có thể ghen đến mức đáng yêu như vậy trên đời quả thật hiếm có.
Trình An Nhã lặng ngắt, con trai cô đúng là càng ngày càng thiên vị rồi.
“Con bị ô nhiễn không còn giống con trai mẹ nữa rồi.” Trình An Nhã đau đớn, đứa con trai ngoan ngoãn của cô đang yên đang lành bị ô nhiễm đến mức này rồi?
“Mami, nói thật lòng, tướng mạo của mẹ…đúng là rất non.” Ninh Ninh xoa mặt mẹ, cảm giác dưới tay thật tuyệt, trơn mượt như lụa, sờ vào rất dễ chịu, dương mặt cô không phải tiêu chuẩn mặt búp bê, nhưng nhìn còn non nớt hơn cả mặt búp bê, thêm vào nước da trắng, nhìn càng có vẻ trẻ trung.
“Mami nghĩ mà xem, đợi lúc con mười tám tuổi, mami mới ba mươi lăm tuổi, không chừng chúng ta đi với nhau, người đi đường lại tưởng chúng ta là một cặp tình nhân chứ không phải là hai mẹ con.” Ninh Ninh bịt miệng cười, hình ảnh rất có thể sẽ xảy ra, nhiều lắm thì cho là phi công trẻ lái máy bay bà già.
Trình An Nhã lặng ngắt, co giật, cô thật sự nhìn non như vậy sao?
“Con nghĩ quá nhiều rồi, làm sao có thể.”
“Tuyệt đối có thể.” Ninh Ninh cười nói, sau đó cậu nháy mắt tinh nghịch: “Mami, nghe nói người có vẻ mặt trẻ trung có khả năng thu hút bọn biến thái đấy, mami xem mami đi, thu hút hết người này đến người khác đều rất…biến thái.”
“Con nói ba biến thái?” Tai cậu bị kéo lên, Ninh Ninh kêu oai oái, ôm bụng daddy xin tha thứ, “Daddy, con sai rồi, daddy đẹp trai nhất, đáng yêu nhất, vô địch nhất nhất nhất.”
Trình An Nhã vô cùng bỉ thị dáng vẻ nịnh nọt của con trai, nhưng lại cảm thấy hai ba con ôm nhau cho cô cảm giác vô cùng ấm áp.
“Tiểu tử thối.” Diệp tam thiếu cười nói, “Ăn cơm thôi, sau khi ăn cơm chúng ta ra ngoài mua cho mami con bộ quần áo, càng quê mùa càng tốt.”
Trình An Nhã lặng lẽ nghẹn ngào…






Kỳ Phùng Địch Thủ
Gió đêm thổi nhẹ mang theo hơi se lạnh.
Trình An Nhã chơi trò đối kháng với Ninh Ninh trên máy tính một lát rồi mới ra khỏi thư phòng, khi đi qua phòng làm việc của mình, cô thấy Diệp tam thiếu đang chắp tay sau lưng, đứng dưới ánh trăng, bóng anh lạnh lùng như sương.
Cô động lòng, gõ cửa, Diệp tam thiếu không phản ứng gì.
Cô do dự một lúc lâu, bước vào trong.
“Em đang muốn nói với anh là khi bị chèn ép thì phải trả lại gấp mười gấp trăm lần?” Diệp tam thiếu nheo mắt cười mà như không, nhìn đắm đuối cô gái bên cạnh mình, cô ấy thật sự…
Sự quan tâm của cô, thật sự rất đặc biệt.
“Chả trách hồi anh di học thành tích đều không đạt yêu cầu, anh căn bản không lĩnh hội được điểm mấu chốt mà cô giáo dạy.”
Diệp tam thiếu, “…”
Cô giáo?
Em là cô giáo môn gì chứ? Trừ Ninh Ninh là đứa bé mạnh mẽ như thế, đứa trẻ nào chịu nổi sự bóc lột của em.
“Ý em là, nếu trong lòng có bóng đen, anh phải dũng cảm đối mặt.” Trình An Nhã trầm tĩnh nói, trong đôi mắt sáng lấp lánh trí tuệ và thông thái, “Có thể chúng từng gây ra cho anh tổn thương nào đó, gây ra cho anh vết sẹo không thể xóa bỏ, cho nên anh lúc nào cũng sống trong bóng đen đó. Kỳ thực chỉ cần anh dũng cảm bước ra khỏi bóng đen đó anh sẽ nhận ra, bất kể bọn họ có làm gì cũng không thể ảnh hưởng đến anh. Giống như vết thương bị phồng rộp, rất khó lành, nhưng nếu như anh trích nó dưới ánh nắng, khiến cho vết thương lại bị thương lần nữa, mặc dù sẽ đau một chút, thế nhưng, sẽ rất nhanh khỏi, anh không còn phải chịu nỗi đau của vết phồng rộp đó nữa. Anh xem anh xem, mỗi lần nhắc đến Dương lão gia, Diệp lão gia, tâm trạng của anh lại không bình thường, lo lắng, phẫn nộ, tại sao chứ? Diệp Sâm, dự


Snack's 1967