Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.

g, tự mình đi vào, ngồi xuống thường là buổi trưa, mãi cho đến khi nhà hàng đóng cửa mới rời đi."
Nguyệt Độc Nhất cầm thực đơn đi qua, đứng bên cạnh cô: "Phu nhân, cần gọi đồ ăn sao?"
Trình Trình nghe được giọng nói quen thuộc, trong nháy mắt quay đầu, trên mặt mang theo một chút mừng rỡ, nhưng mà giống như rât thất vọng, nở nụ cười tự giễu: "Cafe, cám ơn."
Tay Nguyệt Độc Nhất quơ quơ ở trước mặt cô, Trình Trình hơi quay đầu, cười nói: "Toii không nhìn thấy."
"Thật xin lỗi, phu nhân."
"Không có gì." Trình Trình thở dài,"Giọng nói của anh rát giống với một người quen của tôi."
"Cho nên vừa rồi cô mới vui vẻ như vậy sao?"
"Uh, đáng tiếc...." Trình Trình lại nhìn về hướng cửa sổ, "Nếu thật sự là anh ta, làm sao có thể không biết tôi."
Không biết vì sao bởi vì những lời của cô làm cho trong lòng Nguyệt Độc Nhất đau đớn, cái loại này làm cho anh khó chịu: "Xin chờ, phu nhân."
Anh đưa giấy gọi món ném cho Lâu Tử: "Tôi đi tolet."
Lâu Tử thấy sắc mặt của anh không tốt: "Cậu không sao chứ."
Nguyệt Độc Nhất vừa mở vòi nước, cởi bỏ nơ, hai tay ra sức vỗ nước, để cho mình thanh tỉnh một chút, được một lúc, buồn bực trong ngực biến mất, lúc này anh mới đi ra tolet.
"Cafe của cô gái kia." Lâu Tử nấu cafe xong đưa cho anh, "Cậu không sao chứ."
"Không có việc gì." Nguyệt Độc Nhất đưa cafe tới trước mặt Trình Trình, "Phu nhân, cafe."
Trình Trình xoay đầu hướng về anh: "Cảm ơn." Tay cẩn thận mò về phía chén.
"Xin dùng." Nguyệt Độc Nhất rời đi, nhưng mà cả buổi trưa ánh mắt của anh thường xuyên nhìn về phía cô, mãi đến lúc anh tan việc, cô cũng chưa rời đi.
"Bây giờ mỗi ngày đi làm thế nào?" Tần Húc Nhi nhìn anh ăn cơm có chút không yên lòng.
"Rất tốt." Nguyệt Độc Nhất trả lời một câu, cảm thấy bản thân mình có chút lạnh nhạt nên hỏi một câu, "Còn em?"
Tần Húc Nhi nghe an quan tâm đến mình, cũng cười nói: "Cũng tốt, công việc trước của chị kia, cái thực nghiệm đó chính thức giao cho em, cho nên mấy ngày nay có vẻ vội vàng."
"Ân." Nguyệt Độc Nhất để bát xuống, "Anh đi tắm rửa."
Nước tuôn chảy xuống thân thể, cả người khắp các vết thương, từ bắp đùi đến bụng, vết sẹo càng khiến người ta khủng bố, anh biết vết thương trên người mình không có khả năng là do tai nạn xe cộ mà tạo thành, đặc biệt vết thương hình tròn ở ngực, thấy thế nào đều như là vết thương của súng.
Nhưng mà trong đầu anh trống rỗng, một tia trí nhớ đều không có, tắt nước, anh mặc đồ đi ra phòng tắm, Tần Húc Nhi sớm ở bên ngoài chờ anh, nhìn anh đi tới, muốn tiện tay nhận khăn lau khô tóc thay anh, Nguyệt Độc NHất theo bản năng tránh né làm cho tay cô bơ vơ ở không trung, Tần Húc Nhi thu tay lại cười cười.
"Em đã chuẩn bị sửa cho anh." Tần Húc Nhi chỉ vào sửa trên bàn, dưới chân không chú ý, lảo đảo ngả về phía trước, Nguyệt Độc Nhất giữ chặt bả vai cô, cũng bị ngã về phía trước.
Trở thành mộ hình ảnh tư thế ái muội, Tay Nguyệt Độc Nhất thủ tại hai bên Tần Húc Nhi, khăn mặt khoác lên trên cổ anh, Tần Húc Nhi nhìn người đàn ông ở trên, anh cực kỳ rất xuất sắc, từ lúc bắt đầu cô thấy ánh mắt của anh, loại mê luyến này giông một loại bùa mê làm cô bị hấp dẫn, hiện tại anh rốt cuộc cũng là của cô, một mình cô.
Hai tay trụ ở cổ anh, Tần Húc Nhi nhắm mắt lại, không khí ái muội như vậy, Nguyệt Độc Nhất đương nhiên biết Tần Húc Nhi muốn làm cái gì, đầu của anh chậm rãi hạ xuống, tại bờ môi của cô liền dừng lại, một lát sao, bò dậy: "Không còn sớm, em đi ngủ sớm một chút."
Tần Húc Nhi có chút thất vọng bò dậy: "Anh cũng đi ngủ sớm một chút."
Cửa mở lại đóng, khăn mặt khoác lên đầu NGuyệt Độc Nhất, che khuất mặt anh, trong phòng mờ tối, lại nghĩ tới cô gái ban ngày, không thể suy nghĩ.






"Đỗ y, cậu nói cô gái ngồi bàn số tám mỗi ngày đều đến đây là có ý gì? Thực làm không hiểu nổi người có tiền suy nghĩ cái gì, cậu nói xem cô ta như có bệnh, còn ở nơi này cậu nói có thể cô ta chờ ai hay không? Ví dụ như nói giúp cho người khác." Lâu Tử đem cafe giao cho Nguyệt Độc Nhất, vẫn còn không quên nói một chút chuyện bát quái.
Nguyệt Độc Nhất mới đi làm, nghe anh ta nói chuyện về cô gái kia, đem cafe đến bàn số 30
"Uy, cafe đó là bàn số 8." Lâu Tử nhắc nhở người khác danh sách bày ở phía trước.
"Cậu làm chén cacao nóng, tôi đưa đi qua." Nguyệt Độc NHất cũng không cùng anh ta cải cọ.
"Người ta gọi cafe." LÂu Tử bị Nguyệt Độc Nhất liếc mắt, Cacao liền có thể làm, đừng nói Đổ Y trừng mắt đúng thiệt là rất khủng bố.
Nguyệt Độc Nhất ngồi đối điện cô, lại không nói lời nào.
"Anh có vẻ không thích nói chuyện, anh ấy xung không nói chuyện nhiều, bất quá, anh có thể nói thêm mấy câu cho tôi nghe môt chút không, tùy tiện nói cái gì đó?"
"Anh ấy là chồng cô?" Nguyệt Độc Nhất cau mày, lần đầu tiên nghe được vẫn cảm thấy không thoải mái, anh biết bản thân mình chú ý cô gái này quá mức, nhưng mà anh không thể khống chế được.
"Ân." Trình Trình lần mò chén, "Bọn họ người có ánh mắt không thất thì đối với âm thanh đặc biệt mãn cảm


Snack's 1967