Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342047
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2047 lượt.
hấy ba đang làm cơm tối. “Mẹ đâu?”
“Trong phòng thí nghiệm, đi thay quần áo đi, một lúc nữa thì ăn cơm tối.”
Nguyệt Độc Nhất bê đồ ăn ra ngoài, thấy Nguyệt Nặc một đầu tóc đỏ, số lượng khuyên tai cuối cùng lại tăng lên không ít, mắt tối sầm lại. “Nhuộm lại tóc.”
Nhìn rõ ràng là ba đang khó chịu, Nguyệt Nặc cầm chìa khóa trên bàn lên. “Cha, cha có phải bước vào thời kì mãn kinh trước thời hạn không? Mẹ vào phòng thí nghiệm một tuần không ra, cha liền lấy con ra để xả tức giận.”
Trình Vũ thấy Nguyệt Nặc phải ra khỏi nhà. “Đi đâu?”
“Bỏ trốn khỏi nhà, cha không thích em, em chỉ có thể đi tìm cha nhỏ chứ sao.” Nguyệt Nặc thờ ơ phất tay một cái.
Trình Vũ lắc đầu cười, cô em gái này nhất định là bị chú Bắc Đường làm hư, thật ra thì tính tình Nguyệt Nặc không giống cha mẹ, lại giống bà nội nhiều hơn một chút.
Con của mình lại không làm theo những điều mình mong muốn, trong lòng Nguyệt Độc Nhất vẫn để ý một chút, Bắc Đường đáng chết, bản thân đã có con trai lại giành con gái của mình. “Trình Vũ, gọi mẹ con xuống ăn cơm.”
“Dạ, con sẽ cố gắng.” Mỗi lần làm thí nghiệm mẹ đều mất ăn mất ngủ.
“Con nói cho bà ấy biết nếu như bà ấy không ra được, cha liền mở máy phát nổ.” Nguyệt Độc Nhất khó chịu, con gái không khiến người ta yên tâm, vợ càng không để cho người ta yên lòng.
Em gái nói rất đúng, cha bước vào thời kì mãn kinh sớm rồi.
Trình Vũ than thở đi vào phòng học, có vẻ vẫn chưa tỉnh ngủ, hôm qua cha mẹ cãi nhau vì chuyện phòng thí nghiệm khiến anh không ngủ được. anh đi tới chỗ ngồi cố định của anh, cũng không biết ở đâu xuất hiện một cặp chân, làm anh vấp vào. Anh ngã người về phía trước hai bước rồi dừng lại, xoay người nhìn xuống chủ nhân của cặp chân kia.
“Thật xin lỗi, không thấy anh đi tới.”
Tất nhiên lời xin lỗi của chủ nhân cặp chân kia rất không có thành ý.
“À, không sao, tôi cũng vậy không ngờ vừa vào cửa lại dẫm phải chân heo.” Nếu so miệng độc thì Trình Vũ cũng không kém, khi còn bé đã chịu sự rèn luyện của bà nội, chỉ là anh lười sử dụng, không giống Nguyệt Nặc kia có nhiều tinh lực so đo với người khác.
“Haha.” Lucy bị đám nam sinh vây quanh nghe được lời nói của Trình Vũ che miệng cười, là nụ cười giảo hoạt, ánh sáng phủ lên khuôn mặt vốn xinh đẹp lạ thường của cô, khiến cho đám nam sinh vây quanh cô nhìn đến ngây người.
Trình Vũ cũng nhìn cô một cái, hình như là nhớ ra cái gì đó, lấy laptop từ trong túi sách ra đưa cho cô. “A! Cảm ơn bạn.”
“Không có gì.” Lucy đón lấy dịu dàng mỉm cười.
Trình Vũ lại ngáp một cái, đi tới hàng cuối cùng, Lucy cũng xin lỗi với những người xung quanh, đi đến bên cạnh Trình Vũ. Tiết hôm nay là lớp phụ, cho nên sẽ có bạn không cùng lớp học chung, không khéo Lam Tĩnh lại chọn khóa này, cô ta chọn môn học này vì có đặc biệt nhiều nam sinh, hiện tại lại có thêm Lucy cũng chọn khóa này, cho nên càng nhiều người đến nghe giảng hơn, trong chốc lát phòng học đã đầy người, không có chỗ ngời đành phải đi lên bậc thang, Lam Tĩnh được rất nhiều bạn học nam vây quanh, thấy phòng học chen nhau thành như thế kia, không nhìn được chau mày. Người đẹp chau mày, tất nhiên sẽ có rất nhiều đàn ông xung phong nhường lại chỗ ngồi.
Lam Tĩnh không cử động, thấy góc bên kia còn chỗ trống liền đi tới. Chu Lan thấy Trình Vũ nằm ngủ ở trên bàn liền nghĩ rằng không muốn đi học lại đến đây chiếm chỗ. “Này! Không muốn học thì tránh ra, tiết kiệm không gian cho người khác không được à?”
Lucy mất hứng vì có người quấy rầy Trình Vũ ngủ, cau mày vừa muốn lên tiếng thì Trình Vũ mơ mơ màng màng ngẩng đầu lên, liếc người vừa mới tới, không quan tâm, lật người ngủ tiếp.
Vừa nhìn Chu Lan liền biết đây không phải là người theo đuổi Lam Tĩnh, sẽ để cho anh ta biểu hiện một lần nhường chỗ ngồi cho anh ta. “Này! Nhường chỗ ngồi cho tôi và Tĩnh Nhi.”
Trình Vũ liên tiếp bị người khác đánh thức, có chút không kiên nhẫn, dịch người về phía Lucy, chừa ra cho hai người bọn họ một khoảng trống.
Ý của Chu Lan là để cho cậu ta chuyển ra chỗ khác, nhưng cậu ta lại chỉ dịch mông một chút.
“Được rồi, Tiểu Lan.” Ý Lam Tĩnh muốn ngồi xuống, Chu Lan bĩu môi miễn cưỡng ngồi xuống.
Lucy vốn cảm thấy không thoải mái vì có hai người chen tới đây, nhưng lại khiến cho Trình Vũ đến gần cô hơn, suy nghĩ một chút liền tha thứ cho sự vô lý của hai người bọn họ.
Thầy giáo đi vào phòng học, tất nhiên là bị tình thế trước mắt dọa sợ, đẩy mắt kính, bắt đầu dạy học.
Trình Vũ ngủ được một nửa thời gian, cảm thấy điện thoại di động rung, mơ mơ màng màng bò dậy, bắt máy. “Alo.”
“Anh, anh đang ở đâu? Đi học à? Em đang ở gần trường anh này, cho em mượn xe dùng một lát.” Âm thanh không chút khách khí của Nguyệt Nặc truyền đến.
“Xe của em đâu?”
“Đừng hỏi nữa, đưa cho em đi.” Nguyệt Nặc hình như không thoải mái.
“Anh chỉ có xe đạp thôi.”
“Anh, em nói anh đường đường là Tổng giám đốc Nguyệt thị có thể đừng giản dị như vậy được không?” Nguyệt Nặc có chút trơ trẽn.
Xe đạp thì thế nào, vừa có thể bảo vệ môi trường lại có thể rèn luyện thân thể. “Có lấy hay không.