Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342046
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2046 lượt.
y ánh mắt khiêu khích. “Em đổi ý, anh chở em về.”
“Em xác đinh, anh sợ xe anh nhỏ chở không nổi thiên kim tiểu thư của chúng ta.”
“Được rồi được rồi! Để cho anh chở em cũng là phúc khí của anh rồi.”
Mắt Lucy thấy Trình Vũ lấy xe chở cô bé kia rời đi, trong lòng cô một mảng đau thương, cô cho là anh quên mình, chỉ cần cô cố gắng nhất định anh sẽ nhớ lại, nhưng thậm chí anh đã có bạn gái, hơn nữa theo tính tình của Trình Vũ lại có thể thân thiết với cô bé kia như thế, mình còn cơ hội sao?
Lam Tĩnh đang chờ xe tới đón ở cửa trường học cũng thấy Trình Vũ chở Nguyệt Nặc đi qua, vừa nãy cô ta phải nhìn anh với cặp mắt khác xưa, chẳng qua là đi học bẳng xe đạp, nghe nói còn là con trai của tiểu tam ( chắc mấy bạn cũng không lạ gì với từ này rồi nhỉ, người phụ nữ xen vào gia đình của người khác được gọi là Tiểu Tam.), không thể xứng với mình. Cho dù người vẫn theo đuổi mình là Lý Tư cũng chỉ là Nhị thiếu gia của công ty xây dựng Tử Kim mà thôi, cái loại xí nghiệp hạng hai đó cũng không phải là nơi cô ta thèm để mắt tới.
“Tiểu Thư.” Xe dừng lại ở trước mặt, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô ta.
Lam Tĩnh gật đầu một cái, dựa vào việc là cô ta đời đời làm Tướng Quân cô ta có tư cách cao ngạo, mọi hành động đều tràn đầy kiêu ngạo đúng mực, ngồi vào trong xe, xe hơi vượt qua bên cạnh Trình Vũ và Nguyệt Nặc.
“Anh, hôm qua cha tìm em nói chuyện, muốn giao Nặc cho em.” Nguyệt Nặc ôm hông Trình Vũ, không chút để ý nói.
“Anh không có ý kiến gì, ý em thế nào.” Mặc dù bây giờ cùng xử lý chuyện của Nặc và Nguyệt thị một lúc làm cho anh hơi mệt một chút, nhưng không phải cha cũng phải như vậy mới được như ngày hôm nay, hơn nữa Nguyệt Nặc thật sự hợp với Dạ hơn mình.
Nguyệt Nặc im lặng một lúc. “Anh, anh có mệt không.”
“Anh cũng không quan tâm có mệt hay không, nếu như em gái bảo bối của anh không muốn, anh sẽ không miễn cưỡng em. Hơn nữa không phải em còn có Giác buôn bán châu báu lâu đời mà chú Bắc Đường cho em sao?”
“Đó là cha nhỏ đưa cho em chơi, cùng lắm thì em quăng cho Hắc Nhai làm cũng tốt, em nghe nói chú Lôi nghỉ việc.” Cho nên hình như gần đây anh trai vô cùng bận rộn.
“Chú Lôi nói cha ngược đãi nhân viên, chú ấy tuổi đã cao cũng không tìm được vợ đều do cha giao cho chú ấy quá nhiều việc.”
Nguyệt Nặc bĩu môi. “Em thấy là do chú ấy nhiều phụ nữ quá, không biết cưới ai thì có!”
Trình Vũ cười cười.
“Anh, anh giao Dạ lại cho em đi.” Nguyệt Nặc dường như đã hạ quyết tâm thật lớn.
“Được.”
Nguyệt Nặc vứt chìa khóa đi vào phòng khách, hai tuần nay không thấy Trình Trình, vậy mà lại ôm trong tay một đứa bé, kinh ngạc nói. “Mẹ, đứa bé này ở đâu ra? A….mẹ không xong rồi…Không phải là mẹ ở sinh con riêng ở bên ngoài chứ, cha mà biết mẹ nhất định không xong rồi…”
Trình Trình đùa với đứa bé trong ngực, nhìn con gái mình, coi như không thấy tóc đỏ với khuyên tai, từ trước tới nay Trình Trình luôn là người dạy con thoải mái, chỉ cần không làm chuyện gì khác người, sẽ mặc kệ bọn nhỏ làm, năm đó không phải là mình chưa cưới đã sinh con sao. “Nói linh linh.”
“Cũng không đúng nha…Mẹ cả ngày chui trong phòng thí nghiệm, muốn làm ra chuyện kia cũng không có cơ hội…A….Không lẽ đứa bé này là người máy.” Nguyệt Nặc vừa nói vừa nhìn đầu đưa bé kia, muốn tìm được công tắc, lại làm cho đứa bé khóc thét lên. “Mẹ, mẹ làm người máy cũng thật quá đi.” Còn có thể khóc nha.
“Vớ vẩn!” Trình Trình đánh vào tay Nguyệt Nặc. “Người ta đặt đứa bé này trước cửa nhà chúng ta.”
“Mẹ, không phải mẹ muốn nuôi đứa bé này chứ.” Trình Vũ cuối cùng cũng nói chuyện.
“Không được sao? Đáng yêu mà.” Trình trình trêu chọc đứa bé trong ngực.
“Cũng không phải không được, chẳng qua tại sao chỗ khác không ném, lại cố tình ném vào cửa nhà chúng ta.” Đừng trách anh nghĩ nhiều.
Nhiều năm như vậy, tất nhiên Trình Trình cũng có nhiều liên tưởng, nhưng mà vẫn không bỏ được đứa bé trong tay. “Con điều tra giúp mẹ, nếu không có gì, chúng ta sẽ nuôi.”
“Dạ.”
“Đặt tên chưa? Là bé trai hay bé gái?”
“Con trai, cha con nói hôm nay là mùng một, cho nên đặt là Nguyệt Khiếu Sơ.” Trình Trình cũng không phản đối tên đó.
Tất nhiên là Trình Vũ biết mẹ anh đối với chuyện đặt tên luôn tùy ý, nhưng mà ‘đầu tháng’ thì cũng quá tùy tiện, thật may tên của mình cũng không đến mức khó nghe. Nguyệt Khiếu Sơ thì Nguyệt Khiếu Sơ, Trình Vũ vui đùa với bé con trong ngực Trình Trình, nó cười khanh khách với Trình Vũ, lòng Trình Vũ luôn lạnh nhạt cũng cảm thấy ấm áp.
Nguyệt Nặc đi vào phòng bếp thấy Nguyệt Độc Nhất đã làm xong thức ăn, bây giờ Nguyệt Độc Nhất dần dần giao mọi chuyện cho con cái, có lúc sẽ chỉ điểm, nhưng trên căn bản chỉ cần hai đứa nhóc kia không mang công ty cùng tổ chức của ông phá hoại thì sẽ không có ý kiến, cho nên bình thường ở nhà làm cơm, ở bên vợ, ngày ngày trôi qua cũng rất thoải mái.
“Cha, luôn là người nấu cơm, không cảm thấy không công bằng sao?”
“Con muốn mẹ con nấu?” Nguyệt Độc Nhất cũng không có ý kiến gì, dù sao mùi vị đó haha ông đã quen rồi.
Nguyệt Nặc vội vàng lắc đầu, trong lòng vẫn