Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342044
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2044 lượt.
còn sợ hãi với mùi vị thức ăn Trình Trình nấu. “Không muốn.”
Đây không phải là nói chuyện vô ích rồi sao. “Đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.”
“Cha, con nghe theo lời anh, tiếp nhận quản lý Dạ.”
Nguyệt Độc Nhát thấy vẻ mặt bình thản của con gái. “Cha không miễn cưỡng con, chỉ là con cảm thấy con thích hợp với Dạ hơn, nếu như con không muốn, anh con cũng không phải là không xử lý được.”
“Không sao, con cũng điên nhiều năm như vậy rồi, cũng có thể kiềm chế tính tình, chẳng qua cha, nếu bị phá sản con cũng không chịu trách nhiệm đâu nha.” Nguyệt Nặc khôi phục lại dáng vẻ cợt nhả.
Nguyệt Độc Nhất sờ sờ đầu con gái. “Khi con làm Nặc Tứ Đại Đường chủ cũng không phải ngồi không.”
Đã liên tục một tuần lễ Trình Vũ bị một người phụ nữ dùng các dòng xe không giống nhau đón đi, Trình Vũ không nghĩ đây gọi là đề tài mới, bởi vì bất kể người phụ nữ kia đổi xe gì, mỗi chiếc xe đều là xe thể thao số lượng có hạn có giá trị liên thành, thật ra thì trong trường này cũng có người có tiền, bình thường trong nhà cũng không phải là không mua nổi những chiếc xe này, nhưng giống như một bé gái, một tuần lễ đổi bốn năm chiếc thật sự là không có.
Cho nên chuyện Trình vũ được người phụ nữ có tiền bao dưỡng, thoáng chốc truyền ra ngoài.
Trình Vũ giơ cặp sách lên, bất đắc dĩ mở cửa nhỏ của xe ra, sau khi ngồi lên liền dùng giọng thương lượng nói: “Tiểu Nặc, em có thể đừng khoe xe như vậy không?” Biết rõ không có gì dùng, nhưng anh vẫn còn muốn không còn sức lực đấu tranh.
“Không được! Không kiêu căng thì không phải là em gái anh rồi.”
“Vậy em có thể chỉ lái một xe không.” Nhức đầu.
“Các cô gái, thảo luận chuyện bát quái xong chưa trở về làm việc nha, tiện thể nhắc nhở, mười phút sau thư ký Tống có thể tới kiểm tra.” Quản lý bộ phận Marketin mở của phòng làm việc ra lớn tiếng quát.
Một đám phụ nữ trong nháy mắt trở lại chỗ ngồi của mình, làm việc đâu vào đấy, tiện thể lấy ra cái gương nhỏ xem xem bản thân ăn mặc có thỏa đáng hay không, phía dưới Tổng giám đốc chính là thư ký Tống, nếu như được thư ký điều hành của Tổng giám đốc nhìn trúng vậy cũng có thể ít đi vài năm phấn đấu nha, dù nói thế nào Tổng giám đốc của bọn họ cũng quá nhiều bông hoa rồi, nhưng thư ký Tống lại không giống vậy, dáng dấp được, cho tới bây giờ cũng không có scandal nào.
“Tô Tiểu Nha.”
“Ở đây.” Người phụ nữ không tham dự bất kỳ thảo luận bát quái cũng không có cách nào hòa nhập vào bọn họ vẫn trốn ở góc phòng đứng lên, buộc hai nhánh tóc đuôi sam tầm thường, gọng kính đen che đi ánh mắt của cô, tóc mái dài qua mắt càng thêm che đi tất cả ánh mắt muốn dòm ngó.
Giám đốc Chu bất đắc dĩ thở dài, Tô Tiểu Nha này từ đầu đến giờ đều vâng vâng dạ dạ, dáng vẻ sợ người lạ, thật không biết lúc đầu được tuyển vào công ty như thế nào, nghe nói Nguyệt thị có kế hoạch khai trừ những nhân viên vô dụng này, mặc dù lúc làm việc Tô Tiểu Nha đều rất chịu khí, nhưng tính tình mềm yếu, xem ra bị cắt giảm là khó tránh khỏi.
“Sửa tài liệu này giúp tôi một chút, ngày mai tôi muốn dùng.”
“Vâng.” Tô Tiểu Nha mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm không quan tâm đi tới bên kia nhận lấy tài liệu, lại đi trở về, không có cảm giác tồn tại như vậy cũng khiến cho mọi người muốn bỏ rơi.
Trở lại chỗ ngồi cô liếc nhìn tờ báo hôm nay, Lý Thành dịu dàng ôm người phụ nữ bên cạnh, và ở bên phía góc phải, ngay cả một bóng lưng cũng chỉ là một bóng lưng mơ hồ cho nên lại có vẻ buồn cười như thế. Cô còn nhớ rõ sau bữa cơm tối ngày hôm đó trên mặt Lý Thành lạnh lẽo trước sau lạnh lùng như một, ném lá đơn ly hôn xuống bàn ăn.
Âm thanh vẫn luôn là không kiên nhẫn. “Đây là thỏa thuận ly hôn, cô nhìn kĩ một chút đi.”
Bàn tay đang rửa bát của Tô Tiểu Nha dừng lại, nước chảy ào ào, nỗ lực cắn răng mới có thể nhìn được nước mắt trong mắt, tim như bị người khác dùng dao mạnh mẽ cắt đi một mảng. Đúng vậy, năm năm rồi, ban đầu ông Lý yêu cầu cũng là để anh ta chăm sóc mình năm năm, thế nhưng anh ta một chút lưu luyến cũng không có.
Tô Tiểu Nha là một người rất đơn giản, cùng chung sống với một người đàn ông trong năm năm, cho dù lúc bắt đầu không có tình cảm, cô cũng sẽ nghiêm túc đi vào, nhưng khi cô có thói quen lệ thuộc vào người đàn ông này, anh ta lại bỏ rơi cô. Nắm lấy tờ giấy thỏa thuận ly hôn, cô cảm thấy lạnh lẽo phát run, Lý Thành ghét thấy dáng vẻ nhu nhược kia của cô, chán ghét nói: “Mặc kệ cô có đồng ý hay không, đều phải ký, tôi khuyên cô nên thông minh một chút, nếu như cô muốn chọn cách làm khác, tôi sẽ khiến cô một phân tiền cũng không chiếm được.”
Mắt kính của Tô Tiểu Nha phủ một mảng sương mù, cô nhìn không rõ gương mặt của người đàn ông kia, nhưng khi nhìn rõ thì sao, gương mặt đó đối với mình chỉ có lạnh lùng, không kiên nhẫn cùng chán ghét.
Đó cũng là lý do vì sao khi ký tên rồi, Lý Thành còn đối với cô rất là hào phóng, để lại cho cô căn nhà lớn bọn họ đã từng ở. trả cho cô ba trăm vạn tiền chia tay, nhà cô không muốn ở, đã bán từ sớm, lúc chuyển ra, thậm chí cô còn có một chút