Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342033

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.

i động ô tô, hạ cửa kính xe xuống. "Lên xe đi, em đưa anh đến một chỗ."
Bạch Thủy mỉm cười tao nhã lên xe, thật ra trong lòng hận không thể gỡ xương uống máu người phụ nữ bên cạnh này. Anh không có tâm tư thưởng thức phong cảnh ven đường, cho dù tự mình thiết kế để người phụ nữ này yêu mình nhiều năm như vậy, nhưng đến cuối cùng điều cô yêu nhất vẫn là sự tự do, cô giống như con diều, khát khao cuộc sống tự do, cho nên từ đầu đến cuối vẫn không muốn kết hôn với mình, có điều may mắn là mặc dù Chu Nhan là người thoạt nhìn rất cởi mở nhưng thật ra lại rất bảo thủ, cho nên anh ddộng chút thủ đoạn làm gạo nấu thành cơm, lừa cô phụ chắc, nếu không đoán chừng đợi đến khi anh bảy tám mươi tuôit vẫn đưa lừa người phụ này đi kết hôn được.
"Đại tiểu thư đã trở lại." Người giúp việc đứng ở cửa vừa thấy Chu Nhan đến lập tức vui vẻ khom lưng hành lễ.
"Ừ." Chu Nhan gật đầu, dẫn Bạch Thủy đi thẳng vào trong.
"Đại tiểu thư."
"Ừ."
Người chào hỏi dọc đường đi rất nhiều, Chu Nhan vội xã đi qua, ánh mắt trời sinh đã kiêu ngạo lạnh lùng sẽ không vì những người này mà dừng lại, nhưng lại không ảnh hưởng tới việc người dưới sùng bái cùng tôn kính với cô.
"Tiểu Nhan!"
Hôm nay là một ngày đặc biệt, là ngày gì? Là ngày Bạch Thủy và Chu Nhan đăng ký kết hôn, cho nên lúc hai người bọn họ mỗi người cầm một tờ giấy chứng nhận kết hôn đi ra từ cục dân chính, nhìn dáng vẻ tùy ý của Chu Nhan, Bạch Thủy cũng cất giấy chứng nhận đi. "Thật ra chúng ta nên đi kiểm tra sức khỏe." Chẳng lẽ anh ta không thể từ từ hưởng thụ quá trình đăng ký kết hôn giống đôi vợ chồng bình thưởng khác, nhất định giống như đi chợ vậy, không chụp ảnh cưới, cũng không kiểm tra sức khỏe, thanh toán chín đồng mấy mao (tiền Trung Quốc nha) lập tức nhận giấy chứng nhận rồi.
"Không cần, em tin anh cũng không có bệnh gì không sạch sẽ." Chu Nhan mở cửa xe thể thao màu đỏ chót giống với tính cách của cô, tự nhiên khoe khoang.
Mặc dù Bạch Thủy bực mình nhưng vẫn mỉm cười như cũ. "Nếu em có thì sao?" Tức chết anh ta, người phụ nữ này, có thể giống cô gái nhỏ một chút không.
"Có cũng không có biện pháp, chuyện gì không nên làm chúng ta đều đã làm hết, nếu như em phải chết, anh cũng phải theo xuống địa ngục." Chu Nhan khởi động ô tô, hạ cửa kính xe xuống. "Lên xe đi, em đưa anh đến một chỗ."
Bạch Thủy mỉm cười tao nhã lên xe, thật ra trong lòng hận không thể gỡ xương uống máu người phụ nữ bên cạnh này. Anh ta không có tâm tư thưởng thức phong cảnh ven đường, cho dù nhiều năm tự mình thiết kế để người phụ nữ này yêu mình như vậy, đến cuối cùng điều cô yêu nhất vẫn là sự tự do, cô giống như con diều, khát khao cuộc sống tự do, cho nên từ đầu đến cuối vẫn không muốn kết hôn với mình, có điều may mắn mặc dù Chu Nhan là người thoạt nhìn rất cởi mở nhưng thật ra lại rất bảo thủ, cho nên anh động chút thủ đoạn làm gạo nấu thành cơm, lừa cô phụ trách, nếu không đoán chừng đợi đến khi anh bảy tám mươi tuổi vẫn đưa lừa người phụ này đi kết hôn được.
"Đại tiểu thư đã trở lại." Người giúp việc đứng ở cửa vừa thấy Chu Nhan trở về lập tức vui vẻ khom lưng hành lễ.
"Ừ." Chu Nhan gật đầu, dẫn Bạch Thủy đi thẳng vào trong.
"Đại tiểu thư."
"Ừ."
Người chào hỏi dọc đường đi rất nhiều, Chu Nhan vội vã đi qua, ánh mắt trời sinh đã kiêu ngạo lạnh lùng sẽ không vì những người này mà dừng lại, nhưng lại không ảnh hưởng tới việc người dưới sùng bái cùng tôn kính với cô.
"Tiểu Nhan!"
Phản ứng đầu tiên của Chu Nhan khi nghe thấy âm thanh này là nhíu mày. "Tại sao anh lại ở đây?"
Văn Kiếm Phi cũng được xem là thanh mai trúc mã của Chu Nhan, nhà họ Chu và nhà họ Văn nhiều đời thân thiết với nhau, cho nên khi còn bé nếu Chu Nhan không có bạn chơi cùng thì chơi với Văn Kiếm Phi vẫn tốt hơn, điều này có thể giải thích, bởi vì không có lựa chọn nào khác, nhưng đả kích trong mắt Bạch Thủy cũng vẫn lớn như vậy, đương nhiên tư liệu về Chu Nhan anh ta đều có, chuyện về Văn Kiếm Phi anh ta cũng điều tra rõ ràng, nhưng chuyện đến tận cùng như thế nào lại không biết rõ, dù sao bạn bè Chu Nhan cũng không nhiều lắm, không biết chừng đã từng có một người tên là Kiếm Phi, đến lúc trưởng thành cũng chỉ có bốn người bọn họ thôi, cho nên lúc không gặp mặt Bạch Thủy vẫn rất để ý đến người này, bây giờ nhìn dáng vẻ thằng nhóc kia như muốn trực tiếp nhào qua đây, càng thêm cơ hội để anh ta có thể róc xương lóc thịt thằng nhóc này, chỉ cần hắn có can đảm nhào qua đây, anh ta lập tức để cho hắn đoạn tử tuyệt tôn (đại khái là không có khả năng sinh đẻ )
Chẳng qua anh ta không có cơ hội kia, bởi vì Chu Nhan nhanh hơn một bước không khách khí đẩy Văn Kiếm Phi ra, Văn Kiếm Phi cũng không giận, buồn bã nhìn Chu Nhan. "Lâu không gặp, thật là lạnh nhạt, tôi nghe bà nội nói hôm nay em trở về, tới đây, có nhớ tôi không?"
Vẻ tươi cười thanh nhã trên mặt của Bạch Thủy bị hòa tan một chút, chẳng lẽ tên kia không nhìn thấy sự tồn tại của anh ta sao??
Chu Nhan đã sớm quen thói vô sỉ của Văn Kiếm Phi, lạnh lùng nói. "Không có! Tôi đi gặp bà nội, đúng rồi, đừng có đánh nhau! Biế


Ring ring