Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342087
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2087 lượt.
hế nào lại đúng lúc như vậy: “Thanh Á?”
Nghe được giọng nữ, Thanh Á đang ngồi trước vi tính ở phòng theo dõi liền sửng sốt một chút: “Trình Trình tiểu thư?”
“Thuỷ Bách Thiên để quên di động ở nhà.”
“Đáng chết.” Thanh Á vừa chửi vừa cúp điện thoại, vội vàng bấm số của Huyền Dịch.
Nghe chuyện bên đầu kia toàn là thuốc nổ, Trình Trình thế nào cũng không ngồi yên được, bèn cầm chìa khóa xe chạy ra khỏi phòng.
Bên trong đại sảnh, Huyền Dịch nhận được điện thoại của Thanh Á, trên mặt đều không tốt: “Không cần nói, lão già kia đã cho nổ rồi.”
“Mọi người nghe rõ, mục tiêu là cứu Helen ra, những thứ khác làm theo kế hoạch đã bàn.”
“Vâng.”
Nghe được sự phân phó của Nguyệt Độc Nhất, mọi người đều tập trung tinh thần nhìn chằm chằm vào George Green, lão hồ ly đúng là lão hồ ly, đã nhìn thấu tính toán của bọn họ, liền nắm lấy Helen: “Đừng tới đây, để cho ta đi ra ngoài, nếu không ta liền giết nó.”
“Lão già, hổ dữ không ăn thịt con, dù sao cô ấy cũng là con gái ruột của ông.” Reynold vẫn không để ý như cũ, hình như anh là người xem duy nhất, mà những thứ súng đạn này giống như đồ chơi.
“Anh nói cái gì?”, Helen liền cho là mình nghe lầm, “Cái gì ruột thịt, anh có ý gì?”
“Chính là vậy đó.” Reynold liền tốt bụng giải thích.
Helen liền sững người, nhìn về phía Henry, thận trọng hỏi, cô hy vọng ông có thể cho mình một đáp án, nhưng cô sợ đáp án kia sẽ làm cho mình hỏng mất: “Cha, là thật sao?”
Hai mắt của Henry không đành lòng, ông đã dành cho Helen cùng mẹ cô tất cả tình yêu, cho dù ông đã sớm biết Helen không phải con ruột mình, ông cũng không nhẫn tâm lợi dụng cô, nhưng George đã nắm được chứng cứ sai lầm của ông, ông cũng không có cách nào khác, đành phải nhắm hai mắt, không muốn chứng kiến đôi mắt hoảng sợ của Helen.
Thấy Henry không muốn đối mặt với mình, Helen đã biết đáp án, cô liền nhắm mắt lại, hình như là không muốn đối mặt với tất cả, đây không phải là sự thật, người cha hai mươi mấy năm của cô không phải alf cha ruột, mà cha ruột lại đang dùng cô làm con tin, thật quá buồn cười.
Cái gọi là bi thương quá mức mà chết tâm, Helen không hề suy nghĩ gì cả, mặc cho George lôi kéo cô từng bước ra ngoài cửa.
“Thiếu chủ.”
Nguyệt Độc Nhất liền giơ tay ngăn cản Huyền Dịch, anh đương nhiên là biết không thể để ông ta chạy mất, nếu anh ra khỏi cửa thì thuốc nổ sẽ nổ tung, tất cả mọi người trong đại sảnh sẽ chết.
George đi rất chậm, hắn đưa lưng về phía cửa lui từng bước một, đã sớm bị Thanh Á mai phục ở lầu hai nhảy xuống, trước tiên đá văng máy phát nổ trên tay hắn ta.
“Độc Nhất.”
Một tiếng kêu lớn, tất cả mọi người liền ngừng động tác lại, George không hề nghĩ ngợi gì liền móc súng ra.
“Đoàng!”
“Đoàng!”
Thời gian giống như một loại ma pháp, đem tất cả động tác làm chậm lại, đồng thời lúc viên đạn bay tới chỗ Trình Trình, cả ba người đàn ông liền bay đến chỗ cô.
Sau đó George bị đánh gục ngay tại chỗ, mà Nguyệt Độc Nhất cùng với William Hill còn chưa kịp hành động thì người khác đã nhặt súng trên mặt đất rồi kéo Trình Trình đang ngã trên mặt đất dậy, trong nháy mắt kéo cô chắn trước mặt: “Đừng nhúc nhích!”
Nguyệt Độc Nhất và Hill đều tức giận đến trợn mắt nhìn Reynold: “Mày muốn làm gì?”
Reynold liền cười cười: “không làm gì cả, hi vọng mượn vị tiểu thư xinh đẹp này cùng đi một đoạn đường thôi.”
Reynold liền dùng súng uy hiếp Trình Trình lên xe, còn mình thì ngồi vào ghế phụ: “Lái xe.”
Trình Trình dĩ nhiên là nhận ra Reynold, cô nhìn chằm chằm vào cây súng của anh, liền im lặng đạp chân ga.
Thấy con mình thông minh bắt cô gái kia chạy trốn, William Homan liền cắn rằng, chết tiệt tên tiểu tử thối này quả nhiên sẽ bỏ rơi cha hắn mà.
Nhìn xe của Reynold rời đi, Nguyệt Độc Nhất liền trầm giọng phân phó đại cục cho Thủy Bách Thiên, còn mình thì lái xe đuổi theo.
“Anh chính là William Reynold?”
“Phải.” Họng súng của anh liền chĩa về phía cô, “Cảm thấy bất ngờ sao?”
“Cái gì mà ba mẹ giục xem mắt kết hôn… Đều là giả?”
“Rất thông minh.”
Trình Trình liền hít sâu một hơi: “Anh trốn không thoát đâu.”
“Ai nói tôi muốn chạy hả?” Reynold yếu đuối cười cười, tay giơ súng không có hơi sức mà hạ xuống, nằm ở trên ghế, hô hấp nặng nề.
Lúc này Trình Trình mới phát hiện ra trên mặt của anh tái nhợt, liền nhìn đến máu tươi trên tay của anh: “Anh bị thương sao?” Nhớ tới màn nguy hiểm vừa rồi, tất cả mọi người đều cho là anh muốn bắt cô, chính cô cũng từng nghĩ thế, nhưng anh vì mình mà cản súng, Trình Trình liền dừng xe ở ven đường, “Anh phải trị thương, tôi đưa anh đến bệnh viện.”
Reynold kéo tay cô lại: “không cần, không chữa được đâu.”
“Làm sao lại?” Trình Trình liền luống cuống, nước mắt trào ra: “Tại sao? Tại sao lại cản súng thay tôi? Anh thật ngu ngốc.”
Nụ cười của Reynold hơi nhạt, dùng bàn tay không nhuốm máu lau nước mắt thay cô: “Có lẽ là tôi ngốc thật, tôi cũng không phải muốn thay e cản súng, chờ lúc tỉnh lại thì thân thể đã hành động rồi. Đừng khóc nữa, không người khác sẽ nghĩ là tôi bắt nạt em.”
Trình Trình khôn