pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342086

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2086 lượt.

ác! Mà cha ruột lại bắt em làm con tin! Đây đúng là chuyện cười lớn!” Helen liền cười trong nước mắt, cô đau, đau tới không nói nên lời, cho nên chỉ có thể phá hỏng đồ đạc để cho mình dễ chịu hơn một chút, cô muốn cho người khác cùng đau đớn với cô.
“Nói dối sao? Em cảm thấy Henry yêu thương em là giả dối?” Hill liền tức giận hỏi.
Helen liền sợ run lên, cắn môi dưới không nói lời nào.
“Có lẽ Henry đã sớm biết em không phải là con ruột của ông, nhưng ông vẫn yêu thương em như cũ, cho dù ông ấy có cố ý giấu giếm em đi nữa, cũng là vì không muốn cho em bị tổn thương, bị uất ức em liền âmts trí đến như vậy, mà có thể không để ý làm tổn thương đến người khác? Cũng là làm tổn thương chính em sao?” Hill nói xong liền xoay người rời đi, Helen liền từ phía sau ôm lấy anh.
Âm thanh của cô thật nhỏ giống như loài vật nhỏ chịu oan ức: “Đừng đi Hill, em biết là anh sẽ không bỏ mặc em mà….Em biết mình nên làm những gì rồi.”
Dù sao đã yêu thương Helen như em gái, trái tim của Hill liền mềm nhũn, xoay người ôm lấy cô nhẹ nhàng an ủi: “Khóc đi, rồi sẽ ổn thôi.”
“Ô ô ô ô….” Helen không nhịn được nữa liền khóc như vỡ đê, chôn mặt trong ngực Hill đem mấy ngày đè nén phát tiết ra ngoài.
Bởi vì khóc quá nhiều, Hill liền đem Helen đặt lên giường cẩn thận, rồi mới ra khỏi phòng, lúc đẩy cửa thư phòng, Henry đang đưa lưng về phía anh, mắt đang nhìn về phía xa, trên miệng đang ngậm một cái tẩu thuốc.
“Cô ấy ngủ rồi.”
“Cảm ơn cháu, Hill.” Henry liền cười cười, nụ cười có chút miễn cưỡng, chắc giờ phút này tâm trạng ông cũng không tốt, “Thật ra thì nha đầu Helen kia có tình cảm với cháu, nếu như có cháu chăm sóc nó thì ta sẽ không còn lo lắng gì nữa.”
“Henry, ông cũng biết tôi xem Helen như em gái mà.”
Henry liền có chút thất vọng, nhưng cũng biết là tình cảm không thể miễn cưỡng, “Thôi, không nói chuyện này nữa. Ở lại ăn cơm không?”
“không, tôi còn có chút chuyện, vì muốn an ủi Helen nên mới đến đây, giờ tôi phải về.”
Từ nhà Henry ra ngoài, Hill rốt cuộc đã yên lòng, nhưng nghĩ tới Trình Trình còn đang hôn mê, chân mày của anh liền nhíu lại.
Anh lại mở cửa phòng ra lần nữa, Nguyệt Độc Nhất vốn là đang giả vờ chống trán ngủ say liền mở mắt ra, sau khi thấy Hill liền nhắm mắt lại vuốt mi tâm, cho dù anh rất mệt nhưng vẫn ở cạnh cô như cũ.
“Tình hình sao rồi?”
Nguyệt Độc Nhất liền lắc đầu một cái: “Đã bới nóng, nhưng vẫn còn chưa tỉnh lại, Thủy Bách Thiên nói có lẽ là cô ấy không muốn tỉnh lại, vậy thì rất nghiêm trọng.”
Cô ấy không muốn tỉnh lại? Đã xảy ra chuyện gì?
“Thiếu chủ.” Thủy Bách Thiên liền gõ cửa phòng đi vào, phía sau là một người đàn ông có râu quai nón cao lớn, “Đây là Lạc Phàm tiên sinh, là mộng sư tốt nhất, chuyện của Trình Trình tiểu thư tôi đã nói với cậu ấy rồi, cụ thể là có đi vào mộng không thì phải để cậu ấy xem qua mới biết được.”
Xác định Lạc Phàm không có ác ý gì, Nguyệt Độc Nhất mới cho phép anh ta xem xét tình huống của Trình Trình. Hill ở một bên liền nhíu mày lại, kéo anh qua, liền nhỏ giọng hỏi: “Cậu phải đi vào giấc mộng sao?”
“Ừ, nếu như cô ấy không muốn tỉnh lại, thì chỉ có cách này thôi.”
“Mặc dù tôi cũng có nghe nói đến chuyện này, nhưng cũng rất nguy hiểm.” Hill liền có chút không tán thành.
“Công Tước Willam xin hãy yên tâm, Lạc Phàm là bạn của tôi, anh ta cũng có vài vụ thành công giống như Trình Trình tiểu thư, hơn nữa bệnh của Trình Trình tiểu thư y học đã bó tay rồi, muốn cứu cô ấy chỉ có cách này thôi.” Thủy Bách Thiên liền phân tích.
Sắc mặt của Hill liền trở nên nghiêm trọng, giống như Thủy Bách Thiên đã nói, ngoại trừ cách này ra thì không còn cách nào khác hơn nữa. Trong lúc bọn họ nói chuyện thì Lạc Phàm đã có kết quả: “Vị tiểu thư này đúng là đã chìm vào trông mộng không muốn ra ngoài, tôi có thể đưa một người vào trong mộng để gọi cô ấy tỉnh lại, nhưng thời gian chỉ có 20 giây thôi.”
“20’? Ít quá vậy? Nếu như vượt quá 20’ thì sẽ thế nào?”
Ánh mắt của lạc Phàm rất nghiêm túc: “Nếu như vượt quá 20’, thì hai người sẽ vĩnh viễn ở trong mộng, không thể tỉnh lại được nữa.”
Hill vừa nghe thấy thì liền phủ quyết: “Không được, quá nguy hiểm, Phil, cậu không thể đi!”
Nguyệt Độc Nhất liền cau mày, cũng không nói gì, sắc mặt của Thủy Bách Thiên cũng rất khó coi: “Lạc Phàm tiên sinh, chẳng lẽ thời gian không thể nhiều hơn một chút sao?”
Lạc Phàm liền trầm mặc: “Nhiều nhất là hai phút, đó là cực hạn của tôi rồi, bình thường nếu đi vào giấc mộng thì cực hạn cũng chỉ có mười phút.”
Lúc Thủy Bách Thiên và Hill vẫn còn đang cau mày thì Nguyệt Độc Nhất liền lên tiếng: “Đủ rồi.”
“Vậy Nguyệt Tiên sinh chừng nào thì chuẩn bị xong?”
“Bây giờ.” Anh không muốn lãng phí thời gian.
“Lạc tiên sinh, chúng tôi cần phải chuẩn bị những thứ gì?” Thủy Bách Thiên biết là không có cách nào có thể ngăn cản được anh nữa chỉ có thể tận lực phối hộ.
“Ở lại đây một người là được rồi, cố gắng giữ cho chúng tôi không gian yên tĩnh. Không cho bất cứ ai vào đây quấy rầy.”
“Vậy thì tôi sẽ ở lại.” Hill cũng không có cách nào ngăn cản