Vợ Phúc Hắc Của Đế Vương Hắc Đạo
Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2090 lượt.
được Phil.
“Tôi sẽ phái người trông chừng ngoài cửa.”
“Bắt đầu đi.”
Nguyệt Độc Nhất liền nằm ngửa trên ghế dựa cạnh Trình Trình, Lạc Phàm để một tay anh nắm tay Trình Trình, mà anh ta lại nắm một tay của anh, chờ khi công tác chuẩn bị làm xong, sau đó liền cười với Nguyệt Độc Nhất một cái, ý đồ muốn giúp cho anh thả lỏng, mặc kệ là ai, đối với lĩnh vực xa lạ này chắc sẽ có một chút sợ hãi, Nguyệt Độc Nhất cũng không ngoại lệ: “Chuẩn bị xong chưa? Thả lỏng toàn thân đi.”
“Được.” Nguyệt Độc Nhất vừa nói xong, liền cảm thấy có một sức mạnh thần bí truyền qua tay anh, trực tiếp xông thẳng lên não, lúc đó anh cảm giác giống như bị điện giật, đau đớn kịch liệt, chờ khi anh tỉnh lại đã thấy một màn đêm đen kịt.Diễn đàn Lê Quý Đôn
Đây là trong mộng của Trình Trình? Anh nhìn tay chân của mình, thật đến mức không thể tin được, anh không biết nên đi về phía nào thì lúc anh đang mù mờ, ở cách chỗ anh không xa có một tia sáng, ánh sáng kia phát ra từ một cánh cửa, sau cánh cửa là một cô bé đang ngồi co ro, hai tay chôn vào trong khuỷu tay của mình.
Nguyệt Độc Nhất liền chầm chậm đi tới chỗ cô, cô gái nhỏ liền ngẩng đầu lên, vẻ mặt không cảm xúc nhìn anh: “Anh là ai? Tới đây làm cái gì?”
Mặt của cô gái hết sức tròn trịa, đầu nấm, mập mạp, nhìn hết sức đáng yêu, ngũ quan rõ ràng, đó là Trình Trình ngày còn bé, không ngờ nhanh như vậy đã tìm được người, trong lòng anh vô cùng vui mừng, lúc này trong không khí cũng truyền đến âm thanh của Lạc Phàm.
“trong giấc mộng của cô gái này có một chiếc chìa khóa, người bị giam thật sự ở đằng sau cánh cửa, anh phải thuyết phục cô ấy mở cửa, mới có thể chân chính tìm thấy chủ nhân thật sự của giấc mộng này, thời gian của anh không còn nhiều đâu.”
Nguyệt Độc Nhất không ngờ lại phức tạp như vậy, liền nhìn cô gái trước mặt rồi ngồi xổm xuống: “Tôi là Nguyệt Độc Nhất, tôi đến đây để tìm người.”
Trong mắt của tiểu Trình Trình mang nhiều phòng bị: “Tôi sẽ không mở cửa, anh đi đi.”
Nguyệt Độc Nhất vẫn không cho là vấn đề rắc rối nằm ở chuyện mở cửa, mà là cô bé này: “Tại sao em lại ở chỗ này?”
Trong đôi mắt to của Tiểu Trình Trình có chút uất ức: “Bọn họ đều không thích Trình Trình, bọn họ đều nói tôi ngây thơ, không muốn chơi với tôi, còn nói tôi là con mọt sách, chỉ có mọt sách mới được hạng nhất trong các kì thi.”
“Bọn họ là ai?”
“Là anh trai và chị gái đó.” Trình Trình liền bĩu môi.
Anh chưa từng nghe Trình Trình nhắc tới chuyện khi còn bé, nhưng anh cũng đoán được một dứa trẻ như cô sẽ học nhảy cóc…Học tập, mặc dù Trình Trình rất thông minh nhưng tâm tình vẫn còn là một đứa trẻ, không biết lúc đó cô đã chịu bao nhiêu uất ức, nhưng thiên tài thì thường kiêu ngạo, nhưng những người thiên tài thì càng kiêu ngạo hơn, những thứ kia dĩ nhiên là Trình Trình không chịu được, Nguyệt Độc Nhất liền xoa đầu Tiểu Trình Trình: “Nhất định sẽ có người thích Trình Trình.”
“Thật sao?” Trình Trình liền mở to mắt, long lanh như nước ngây thơ hỏi.
Đối mặt với cô như vậy, anh liền mềm giọng nói: “Thật.”
Tiểu Trình Trình liền nở nụ cười, nhưng lại biến mất: “Gạt người! Anh nhất định là giống như Mỹ Tuệ gạt tôi, lừa lấy bản thiêt kế thí nghiệm của tôi! Sau đó nói cho giáo sư biết là tôi đạo văn! Có đúng hay không! Anh nhất định nghĩ là phải đối xử tốt với tôi rồi gạt tôi!”
Nghĩ đến khi Trình Trình còn bé phải chịu uất ức, anh không nhịn được liền ôm cô vào trong ngực: “Coi như toàn thế giới có lừa em thì anh cũng không lừa em, anh thề!”
Mặc dù không xác đinh được người này nói thật hay là giả, nhưng vòng ôm này thật là ấm áp, cô cứ như vậy àm dựa vào anh, Tiểu Trình Trình liền trốn ngực của Độc Nhất mà khóc, khóc rất thương tâm, hình như muốn phát tiết ra tất cả những uất ức trong lòng, người trong ngực cũng từ từ biến mất.
Đang lúc anh đang kinh ngạc thì gọng của Lạc Phàm liền vang lên lần nữa: “Làm rất tốt, cửa có thể mở rồi, anh còn năm phút đồng hồ nữa.”
Nguyệt Độc Nhất liền đẩy cửa ra, đó là một căn phòng, bên trong toàn là hình của Reynold, Trình Trình đang ở trong góc, thần kinh có chút mệt mỏi, trong miệng đang tự lẩm bẩm.
“Trình Trình.”
Trình Trình nghe được có người gọi cô, liền ngẩng đầu lên, chỉ biết là có người nhưng không phân biệt được là ai, trong miệng đều tự mình lẩm bẩm: “Là tôi đã hại chết Reynold, nếu không vì tôi anh ấy sẽ không trúng đạn, cũng không chết! Là tại tôi!”
Anh rốt cuộc cũng nghe rõ Trình Trình nói gì, cũng hiểu được tại sao cô lại như vậy, cô đang tự trách mình, trốn tránh thực tế, anh hiểu được cô thiện lương như vậy thấy người chết vì mình cô sẽ bị đả kích bao nhiêu.
“Trình Trình, nhìn anh, anh là Độc Nhất, Reynold đã chết, em trốn tránh như vậy cũng không giải quyết được gì đâu!” Anh liền ép buộc cô nhìn anh, cô hoang mang nhìn người đàn ông trước mặt, cô chỉ nghe được mấy chữ Reynold đã chết, sau đó liền điên cuồng bịt lấy lỗ tai: “Tôi không muốn nghe, Reynold không chết, anh ấy vẫn còn sống!”
“Trình Trình! Anh ta đã chết rồi! Em phải đối mặt với thực tế! Reynold khổ cực cứu em không phải vì