Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342082

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.

muốn em giống như thế này? Đúng không?”
“Em còn phải suy nghĩ đến ba mẹ em, Trình Vũ, còn có đứa bé của chúng ta, em nhẫn tâm bỏ lại tất cả sao?”
Trình Trình liền sững sờ: “Trình Vũ? Đứa bé?”
Nguyệt Độc Nhất đang đợi. Bên tai anh lại xuất hiện âm thanh của Lạc Phàm, lúc này đang nóng nảy thúc giục: “Nguyệt tiên sinh, hiện tại không có thời gian đâu, tôi đang điều khiển tia sáng, anh đứng ở lối ra là có thể quay lại được.”
“Nếu như tôi không mang theo cô ấy thì thế nào?” Nguyệt Độc Nhất thấy vầng sáng, nhưng không rời đi, liền tỉnh táo hỏi.
Lạc Phàm liền trầm mặc một hồi: “Lần sau khi tiến vào mộng thì khả năng mang cô ấy về chỉ có 10%.”
10% xác suất quá nhỏ, anh không thể mạo hiểm như vậy được, phải dẫn cô đi ngay.
“không kịp nữa rồi, anh muốn vĩnh viễn ở lại nơi đó sao?” âm thanh của Lạc Phàm rất nghiêm trọng, anh ta đã từng mang vào rất nhiều người trong mộng, nhưng có một số người sẽ gặp phải chuyện này, nhưng họ đều lựa chọn buông tay ở thời khắc cuối cùng, Nguyệt Độc Nhất như vậy, là lần đầu tiên mà anh gặp.
Nguyệt Độc Nhất liền híp mắt, thấy vầng sáng ngày càng nhỏ.
Trình Trình liền quay đầu, hình như là nhận ra anh, liền gọi: “Độc Nhất?”
“Đúng, là anh.”
“Độc Nhất, ô ô ô…Reynold chết rồi, anh ấy bị em hại chết rồi….ô ô ô”
“Đừng khóc, tất cả đã có anh rồi, Reynold đã chết, tất cả chúng ta đã không thể thay đổi được gì, nhưng chúng ta còn đưa bé chưa ra đời, chúng ta không thể để cho nó trở thành chuyện không thể cứ vãn được, anh sẽ gánh vác tất cả được không, ngoan ngoãn nghe theo anh, chúng ta rời khỏi nơi này thôi, được không?”
Nghĩ đến đứa bé, còn có Trình Vũ, trong bụng còn có đứa bé chưa ra đời, cô liền gật đầu, anh giờ mới thở ra, rốt cuộc vào lúc mà quầng sáng kia biến mất liền ôm Trình Trình nhào tới.
Hill đang lo lắng nhìn Lạc Phàm, trong vẻ mặt của anh ta là sự nghiêm nghị, thấy anh ta mở mắt ra liền chạy tới trước tiên: “Sao rồi?”
Lúc này Lạc Phàm trầm mặc không nói lời nào, Hill lại càng nóng nảy hơn: “Như thế nào, anh nói đi!”
“không biết.” Lạc Phàm liền lắc đầu.
“không biết cái gì, anh là mộng sư tốt nhất mà.” Hill liền lôi kéo anh ta.
Nghe động, bốn người ngoài cửa liền vọt vào: “Thế nào?”
“Lúc đó tôi cũng khuyên Nguyệt tiên sinh rời đi, nhưng anh ấy không nghe tôi, hiện tại…”
“Là sao?” Chu Nhan vẻ mặt hoảng hốt.
Hill liền đá một cước vào tường, người luôn lịch sự như anh mà lại văng tục, hai tay siết thành quả đấm nện vào tường, trong mắt là nước: “Đáng chết! Đáng chết! Đáng chết!”
Anh liền gạt ra mọi người đang ngăn trở, một tay nhấc Nguyệt Độc Nhất đang hôn mê: “Cậu tỉnh lại cho tôi! Có nghe không hả! Cậu nói không có chuyện gì! hiện tại là chuyện gì đây? Cậu nói lời hứa đáng giá ngàn vàng, coi chừng tôi ném cậu xuống biển làm mồi cho cá mập! Cậu không phải rất lo cho Nặc sao? Đây là ràng buộc duy nhất của mẹ cậu mà, cậu cứ buông tay như vậy, ai sẽ trông co! Cậu tin là tôi sẽ cho nổ nơi này ngày mai không?”
“Nổ cũng được, chúng ta có thể vào phủ Công Tước của cậu.”
âm thanh vô lực của Nguyệt Độc Nhất truyền đến, đầu tiên là Hill sửng sốt một chút, sau đó là Nguyệt Độc Nhất mở đôi mắt ra, không che giấu được sự mệt mỏi, âm thanh lạnh lẽo: “không phải nói tôi là kẻ gây họa, tai họa là do trời, không chết dễ dàng như vậy sao?”
Hill ngược lại vui mừng: “Cái tên này!”
Thấy Nguyệt Độc Nhất tỉnh lại, bọn Chu Nhan rất vui mừng, đồng thời kêu lên: “Thiếu chủ.”
Anh liền gật đầu một cái, ý bảo mình không có việc gì, bọn họ với mình vào sinh ra tử, đối với mình quan tâm không cần nói cũng biết. Liền quay đầu xem người mà anh quan tâm nhất, mi mắt đang đóng chặt liền khẽ mở ra, sau đó trong lòng mọi người ở đây có chút chờ mong, chậm rãi mở mắt ra, trong mắt còn có chút mê mẩn.






Cảm thấy bàn tay mình bị một bàn tay to ấm áp khác nắm chặt, cô nhìn về phía chủ nhân , sau đó nhẹ nhàng dựa đầu dưới gối mềm mại, khẽ mỉm cười, mở miệng có chút suy yếu vô lực: "Em ngủ mơ."
"Thật sao?" Nguyệt Độc Nhất cười.
"Dạ, mộng rất đẹp." Trình Trình nhắm hai mắt lại, cô cảm thấy mệt quá, còn muốn ngủ thêm một lát, sau khi tỉnh ngủ sẽ nói cho anh biết, hình như cô đã yêu anh.
"Trình Trình tiểu thư chỉ ngủ thiếp đi." Thuỷ Bách Thiên sau khi xem qua bảo Nguyệt Độc Nhất yên tâm.
Mọi người đều thở phào, tầm mắt Nguyệt Độc Nhất chuyển qua trên người Lạc Phàm, ngỏ ý cảm ơn: "Cám ơn anh, Lạc tiên sinh."
"Em mới vừa nói."
Trình Trình hít sâu một hơi, lấy dũng khí: “Em nghĩ. . .Em có thể đã yêu anh. . ." Kỳ thật dũng khí của Trình Trình xem ra còn chưa phải quá lớn, âm thanh vừa ra khỏi miệng liền nhỏ đến không thể nghe thấy.
"Em nói cái gì?"
Trình Trình hít vào một hơi nữa, không đếm xỉa đến khí phách, nhắm mắt lại, lớn tiếng hô: "Em nói, em thích anh, em có thể đã yêu anh, Em! Yêu! Anh! Rồi !"
"Ha ha. . ." Nguyệt Độc Nhất nở nụ cười, đó là lần đầu tiên Trình Trình nhìn anh cười như vậy, không có bất kỳ ẩn nhẫn, nụ cười này lại khiến Trình Trình ngây