Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342078
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2078 lượt.
c cô cùng sẽ không làm được chuuyên gì quá giới hạn, nhiều nhất thì ngoài miệng nói hai câu: "Stop, cũng không biết con chó đi làm gì đó, đụng được đàn ông tốt như vậy."
"Ai biết được, có lẽ người ta DCM ...giả bộ thanh cao đi lừa gạt."
"Đàn chị, các chị nói ai vậy?" Một cô gái tết tóc đuôi ngựa ở 2 bên ngồi bên cạnh, cô nhìn xung quanh Trình TRình.
"Tần Húc nhi, đang nói đến cô gái thiên tài trong viện của chúng ta, viện có công trình nghiên cứu lớn nhất hiện đang trong tay cô ấy, em nhìn cố ấy không muốn tới có thể không tới, thí nghiệm gác lại lãnh đạo cũng không thúc dục, không giống như chúng ta phải chịu khổ, mấu chốt chính là người ta biết giả bộ, có thể đem đàn ông để lừa gạt, điểm này phải học theo nhiều ."
"Vậy cũng không chừng, có lẽ con trai cô cũng lớn lên thật đẹp mắt, một khuôn mặt nhỏ trắng xinh, Trình Trình kiếm tiền cũng không ít, nhất định là tự nuôi con lớn lên, nếu không lớn lên sao lại tốt như vậy, lại có tiền, có bối cảnh, đàn ông làm sao chịu cưới đàn bà đã có con với chồng trước chứ."
Ánh mắt Tần Húc Nhi nhìn chằm chằm vào chổ ngồi Trình Trình, nghe những lời ghen tị cay nghiệt đối với cô .....khóe miệng lặng lẽ cong lên.
Đi mấy giờ xe, cuối cùng cũng đến Biệt thự Liên Thủy, Trình Trình được Nguyên Độc Nhất đỡ xuống xe, cô hít một hơi sây, không khí nơi này quả nhiên trong lành, nơi này chính là điểm nghĩ phép của cả đòan. Núi sông cũng là thiên nhiên, Thẩm thị thông qua cải tạo đem kiến trúc cùng phong cảnh kết hợp lại thành một, Nguyệt Độc Nhất cũng cảm thấy chổ này không tệ, kiểu kiến trúc nhỏ thấp lại hết sức rộng rãi, vẽ ngoài phong cách cổ xưa nhưng không mất đi cảm giác, giống như cố ý sắp xếp cảnh vật chung quanh để cho bên trong nhà khi mở ra sẽ thông suốt, phục vụ trong đại sảnh cũng hết sức lễ phép, Trình Trình ở trong đại sảnh chờ Nguyệt Độc Nhất lấy khóa phòng.
"Chị Trình, chị mạnh khỏe chứ, tôi cũng tốt nghiệp Lí Công Đại, so với chị sau mấy đợt, ở trong trường đã nghe nhiều chuyện về chị." Tần Húc Nhi giơ cái bọc đứng ở phía sau, nụ cười khả ái giắt trên mặt.
"Em là?" Cô chưa từng thấy em gái này.
"Em tên Tần Húc Nhi, lúc vào viện, vừa lúc chị Trình xin nghĩ phép." Tần Húc Nhi vươn tay, "Sau này xin chị chỉ dạy nhiều hơn."
Trình Trình tới nắm tay: "Đơn vị nào?" Hóa ra là đồng nghiệp mới, Trình Trình cười gật đầu.
"1009" Nguyệt Độc Nhất đúng lúc trở lại.
Tần Húc Nhi nhiệt tình vươn tay về phí Nguyệt Độc Nhất cười ngọt ngào:" Xin nào, anh là chồng của của chị Trình sao, em tên Tần Húc Nhi, rất vui được biết anh."
Nguyệt Độc Nhất ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Tần Húc Nhi, bỏ qua cánh tay đang vươn tới, ôm Trình Trình: "Đi thôi."
Trình Trình có chút lúng túng, hướng về Tần Húc Nhi cười cười, nhìn bọn họ khuất tầm mắt mình, Tần Húc Nhi trên mặt vẫn nụ cười ngọt ngào, nhún nhún vai, thu hồi cánh tay lại
"1005,1007, 1009... Đên." Trình Trình nhằm số phòng đổi chiều "9" cảm thấy nhìn có chút quen mắt, đi đến phòng nghĩ nữa ngày, đột nhiên kêu lên: "A! Đêm đó mình đi nhằm gian phòng."
Cô rốt cuộc cũng nghĩ tới, đêm đó chính là cô đi nhằm gian phòng mới gặp Nguyệt Độc Nhất, mới mang thai Trình Vũ. Nguyệt Độc Nhất bị lời nói của cô làm cho điên cuồng, chẳng qua nhanh hiểu Trình Trình nói đêm đó chính là đêm kia: "Đi nhằm gian phòng?"
"A ....Ha hả.... Cái kia.... Buổi tối đó trời cũng không tối ..... thấy không rõ lắm sao....."
TRình Trình cười ha hả, Nguyệt Độc Nhất bất đắc dĩ lắc đầu, cũng mày cô mơ hồ đi nhằm phòng, nếu không bọn họ sẽ không có cái gọi là xuất hiện cùng lúc: "Đi tắm rửa đi ngủ sớm một chút, ngày mai sẽ có sức đi dạo."
"Vâng." Nghe được hoàng tổ tông không truy cứu tội cô, Trình Trình chỉ lên một tiếng liền chạy vào tolet.
Sáng sớm ngày thứ hai, Trình Trình trong miệng cắn bánh bao nhỏ, trên tay bưng sửa tươi, Nguyệt Độc Nhất đang hầu hạ mặc quần áo cho cô, cửa phồng bị gõ, Trình Trình muốn đi mở cửa, Nguyệt Độc Nhất trừng mắt nhìn cô, cô vọi vàng biết điều ngồi xuống: "Đem sửa tươi uống mau, anh đi mở cửa."
"Vâng."
Nguyệt Độc Nhất lạnh lùng mở cửa, từ lâu đã không thích bị người khác quấy rầy, thất Tần Húc Nhi đứng ngoài cửa cười hì hì, không đợi cô mở miệng, trong nháy mắt đem cửa đóng lại. Đi trở về bên giường, tiếp tục mặc quần áo cho Trình Trình.
"Người nào thế." Trình Trình tò mò.
"Người nhàm chán."
cốc cốc cốc...
"Chị Trình."
Tần Húc Nhị? "Anh đóng cửa để người ta bên ngoài hả?" Trình Trình hỏi người đàn ông đáng muốn mang giày cho cô.
Nguyệt Độc Nhất bất đắc dĩ đứng lên mở cửa. Tần Húc Nhi đi vào thất Nguyệt Độc Nhất đang khom xuống mang giày cho Trình Trình: "Chị Trình, làng du lịch phía tây nghe nói có chợ nhỏ buôn bán trên đường, đi mua chút đồ lưu niệm, lưng chừng núi còn có Miếu, nghe nói rất linh thiên, chúng ta đi xem một chút đi."
Người ta đã muốn mời, gặp phải Trình Trình đã động tâm, cho nên ba người cùng đi ra cửa, thật ra Trình Trình đối với sự nhiệt tình của cô có cảm giác nói không nên lời, Helen cũng rất nhiệt tình, cùng Tần Húc Nhi đều có nụ cười giống nh