Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng
Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342085
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2085 lượt.
hĩ tới NGuyệt Độc NHất cũng có tính trẻ con như vậy.
Sau bữa cơm tối, Nguyệt Độc Nhất dìu Trình Trình đi tản bộ ở bờ sông, Bụng Trình Trình cũng đã lớn rồi, đi hai ba bước phải ngồi nghĩ ngơi, Nguyệt Độc Nhất đi theo cô chút ngừng chút nghĩ cũng không cảm thấy chán ghét, nơi xa trong phòng truyền đạt 1007, Tần Húc Nhi bưng bia ở sân thường nhìn thấy cảnh này, nụ cười khớ miệng biến mắt, ánh mắt tưởng chừng ngây thơ, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm bóng lưng Nguyệt Độc Nhất.
Nguyệt Độc Nhất còn có một chuyện cố chấp, Trình Trình cũng hết cách, đó chính là phải dưỡng thai mỗi lúc trời tối trước khi đi ngủ, cuối cùng trước khi đi ngủ anh ta sẽ ôm Trình Trình và đọc một chút truyện xưa, mãi đến khi Trình Trình ngủ mới thôi. Cô tra ra được là từ ngày cô bắt đầu có thai, nếu anh ta còn công việc, sẽ đem mình dỗ ngủ trước, chuyện này đối với anh ta chưa bao giờ gián đoạn bởi bất cứ chuyện gì.
Kỳ thật bình thường giọng Nguyệt Độc Nhất lãnh lẽo nhưng lúc đọc bài thì trầm thấp cực kỳ dễ nghe, cho nên dù cô sớm biết anh đọc truyện xưa, cô vẫn thích thú lắng nghe, bất quá hôm nay truyện xưa làm cho cô có phần dỡ khóc dỡ cười ---truyện xưa ba con heo....
"Nguyệt Độc Nhất, lúc anh còn trong bụng mẹ đã nghe chuyện này?" Tuy đã xác định mình yêu thích người đàn ông này, nhưng Trình Trình vẫn có thói quen gọi cả tên lẫn họ của anh, trừ bỏ đoạn thời gian tinh thần mơ hồ, bất quá phỏng đoán cô cũng không nhớ được.
"Không có, anh nghe nhiều nhất là công chúa Bạch Tuyết." Nguyệt Độc Nhất suy nghĩ.
Trình Trình cũng thuận miệng hỏi một chút, vậy mà anh vẫn nghiêm chĩnh trả lời: "Khi đó anh còn chưa có sinh đâu, không lẽ thật sự nghe được?"
"Ở nhà, bất quá viên ngọc đó đoán chừng cũng không thể dùng dược, lúc đầu anh cũng có ý muốn trở về, nhưng mà không thành công."
Trình Trình thất vọng lại nằm trong lòng Nguyệt Độc Nhất: "Anh không phải nói anh còn có em trai cũng cha khác mẹ sau? Anh đã ném anh ta vào hoàng cung rồi sao? Cũng làm hoàng đế, anh cũng không thích?"
"Làm hoàng đế thì có gì tốt? Không phải vậy thì cha anh cũng không vì mẹ anh mà bỏ mặc buông tay." Nghĩ đến cha của mình Nguyệt Độc Nhất không khỏi bĩu môi.
"Đại đa số ngũ quan của anh đều di truyền từ cha anh, cha anh cũng có thể rất tốt."
"Đi ngũ." Nguyệt Độc Nhất đắp chăn cho Trình Trình, khó chịu tắt đèn.
Được rồi, Trình Trình ít nhất cũng biết điểm này, Nguyệt Độc Nhất cực kỳ không thích cha của anh ta.
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, lúc Trình Trình còn đang ôm giấc mộng, một tiếng nổ to đem cô từ trong mộng giật mình tỉnh giấc, cô từ trên giường "nhích" đứng thẳng lên, bên cạnh Nguyệt Độc Nhất đã sớm rời giường đi chuẩn bị cho cô trứng cùng sữa, cho nên lúc này trước mắt cô tự nhiên xuất hiện một đôi nam nữ, Trình Trình thiếu chút nữa cắn đứt đầu lưỡi của mình.
"Dựa vào, đám Lão bất tử kia, không phải nói đưa tôi đến chổ con trai tôi sao, đây là cái nơi quỷ quái nào, tôi trở về đầu tiên sẽ chém đầu bọn hắn!" người con gái mặt quần áo cổ trang đứng một bên vừa mắng vừa sửa mái tóc lộn xộn, đã hơn bốn mươi tuổi mà cô bão dưỡng như tiểu cô nương chỉ mới hai mươi mấy tuổi, không biết bão dưỡng như thế nào.
"Này đây là vật gì?" Ánh mắt người nam mặc quần áo cổ trang nhìm chằm chằm xem TV đang mở, xem đến khi bên trong có người nói chuyện , liền vung tay lên.
"Đừng!" Cô gái kia lại không kịp ngăn cản, TV đã báo hỏng rồi.
Khụ khụ... Quy phái khí công? Trình Trình khóe miệng giật giật, nhìn TV bốc khói.
*Quy phái khí công: hình như là một chiêu võ công
Cô gái yêu tiền bạc như mạng sống cô gái liền đau lòng: "Lão đại, muốn đền tiền, đền bạc ."
"Bên trong có cô gái xa lạ đang nói chuyện." Người đàn ông không chút nào nhận sai việc mình làm.
"Cái đó là TV, Hai lúa!" Cô gái tức giận trừng mắt người đàn ông một cái.
Nguyệt Độc Nhất đẩy cửa vào, kình ngạc nhìn đôi nam nữ trước mắt, trong nháy mắt không thể tin được hai mắt của mình, cô gái cũng hướng nhìn về phía cửa, sau đó chỉ thấy cô lập tức kinh ngạc sau đó liền bổ nhào về phía Nguyệt Độc Nhất, hai cái đùi lại không có kiểu dáng treo lên người Nguyệt Độc Nhất, đối với mặt Nguyệt Độc Nhất liền mạnh mẽ hôn không ngừng: "Tiểu Độc Nhất, mẹ rất nhớ con! Nhớ con muốn chết! Tiểu tử, có hay không không muốn nghĩ đến mẹ."
Đối với hành động của cô gái, cùng chung với người đàn ông chung quanh đều quay vòng một trận hàn khí, cho dù cách xa nhưng Trình Trình đều cảm thấy có chút lạnh, Trình Trình tuyệt đối tin tưởng nếu không phải cô gái kia vẫn treo trên người Nguyệt Độc Nhất, khẳng định người đàn ông kia sẽ đối phó Nguyệt Độc Nhất giống như cái TV kia.
"Mẹ, mẹ nên xuống dưới trước." Sau khi kinh ngạc Nguyệt Độc Nhất liền yên tĩnh trỡ lại, nghe được bên ngoài hành lang có người nhao nhao đi ra muốn xem đã xảy ra chuyện gì, trước tiên anh ta đem Lãnh Nguyệt đẩy vào trong phòng, sau đó đóng cửa, ngăn cản tất cả các ánh mắt nhìn trộm.
Mẹ...Trình Trình nghe được Nguyệt Độc Nhất kêu to, cuối cùng nhớ