Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342068

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2068 lượt.

giải quyết được gì, nguyên do Hỉ Các mạo phạm đến lợi ích chung, hẹn Độc Nhất nhiều lần mới được người chịu gặp mặt, hy vọng có thế vỗ tốt mông ngựa của anh ta, giải quyết chuyện này, kết quả mẹ và con trai hắn đem nhóm người Biểu thiếu gia chơi đùa chút nữa thành người tàn tât, Nguyệt Độc Nhất liền thôi nói đến chuyện xảy ra trước đây, sắc mặt thiếu chủ Hỉ Các mới giảm xuống dẫn người đi. ."
Trở về biết bản thân mình đã gây ra tai họa, Trình Vũ cùng Lãnh Nguyệt cực kỳ ngoan, thỉnh thoảng Lãnh Nguyệt ngẩng đầu quan sát sắc mặt Nguyệt Độc Nhất: "Độc Nhất a, đừng nóng giận nữa, chúng ta bảo đảm không có lần sao đâu, đúng không Trình Vũ?"
"Ân." Trình Vũ rất phối hợp gật đầu.
Nguyệt Độc Nhất không thèm để ý tới hai người.
Lãnh Nguyệt thấy nhận sai không có kết quả, liền mở miệng khóc lên: "Tôi biết tiểu Độc Nhất đã lớn, không thích mẹ nữa, trở về bị người ta ghet bỏ, tôi đi là được."
Trình Vũ một bên trợn mắt há hốc mồm nhìn, chiêu này của bà nội quá độc. Bất quá càng làm cho nó giật mình, bộ dạng cha nó thật đúng là như vậy.
"Được rồi, mẹ! Giả khóc như thế chỉ có cha mới có thể chịu được người."
"Ha ha! Vậy con không tức giận hả?" ."
"Mẹ nếu không muốn chúng ta cha con động thủ, mau thu nước mắt lại trước khi vào cửa, nếu không cha lại tưởng con khi dể người." Nguyệt Độc Nhất có chút bất đắc dĩ.
"Được rồi, được rồi! Nếu cha con dám động đến con, mẹ sẽ cho ông ta ngũ dưới sàn."
Lãnh Nguyệt vừa vào cửa liền cảm giác không khí không tốt, không khí yên lặng đến quĩ dị, sau đó người xũng phát hiện ra nguyên nhân. Ngồi trên ghế sofa có hai người đàn ông, tuy nhiên đều không nói lời nào, nhưng vô luận thế nào cũng không che giấu được lòng căm thù địch của hai người.
Trình Trình nhìn Nguyệt Độc Nhất vừa vào, nhẹ nhàng thở ra, kéo anh ta đến bên cạnh: "Anh nếu không trở lại, em sẽ ngột ngạt đến chết."
Nguyệt Độc Nhất sờ sờ bụng cô, không chút để ý đến hai người đàn ông: "Vậy sao em vẫn ở lại nơi này, ngốc sao không chịu trở về phòng thì tốt rồi."
"Em lo bọn họ..."
Lãnh Nguyệt trừng mắt nhìn giáo sư một cái, người sau liền bày vẽ mặt bất đắc dĩ. Louis nhìn chăm chăm vào Lãnh Nguyệt không chớp mắt, đã bao nhiêu năm rồi? Nhiều năm như vậy lại cảm giác như một giấc mộng, mãi đến khi nhìn thấy cô gái trước mặt, anh ta mới cảm thấy được cuộc sống của bản thân mình đã kết thúc, bước lên vài bước, đứng ở trước mặt cô, lại kín đáo khắc chế kích thích ôm cô vào trong ngực: "Nguyệt nhi."
Nguyệt Thanh Thiển ngồi trên sofa nhìn thấy hành động đó của Louis toàn thân liền căng thẳng lên, nhưng cuối cùng vẫn thả lỏng, trên mặt Lãnh Nguyệt không có biểu tình gì, cô cứ như vậy nhìn Louis, tất cả mọi người nhìn thấy không hiểu cô đang suy nghĩ cái gì, sau đó cô ngăn Louis lại hoan hỉ tươi cười: "Hải, đã lâu không gặp." ."
Hiện tại Louis cũng không nhịn nỗi nhớ của bản thân mình xuống nữa, đem người trước mặt ôm vào trong ngực, thật lâu không nói nên lời.
"Cha anh không ngại sao?" Trình Trình cảm thấy được Nguyệt Thanh Thiển rất tức giận, đúng là ông ta đang phải chịu đựng.
Trái lại Nguyệt Độc Nhất không có hề gì: "Để ý! Để ý trong cơn giận dữ, bất quá không có biện pháp, chung quanh mẹ anh đều có rất nhiều đàn ông, nếu ông ta để ý đến mà nói, đã sớm bị tức chết rồi. Bất quá cuối cùng mẹ anh cũng chọn một mình ông ta, không phải sao?"
Kỳ thật Nguyệt Thanh Thiển cũng biết, những người này cũng có ở Vong Ưu Cố không muốn đi, nếu ông ta ra tay xua đuổi bọn họ đi, như thế Nguyệt Nhi cũng sẽ không cho mình ở lại bên cạnh cô.
Nguyệt Độc Nhất nói cực kỳ có đạo lý, nhưng Trình Trình cũng cảm thấy được cha chồng mình cũng có chút ủy khuất: "Nếu thay đổi là em, anh có thể cảm thấy như vậy sao?" ."
"Đương nhiên không được!" Nguyệt Độc Nhất không chút nghĩ ngợi phủ quyết, người phụ nữ của anh ta đương nhiên chỉ có thể ở bên cạnh anh ta.
Cho nên, cha chồng vẫn cực kỳ tội nghiệp.






Ban ngày mặt trời vẫn trong sáng, đến buổi tối lại chuyển đổi, nhìn ánh trăng, Lãnh Nguyệt có một tia cảm thán, không biết vì chuyện gì mà luôn cảm thấy rằng ánh trăng ở Cốc Vong Ưu đặc biệt rất đẹp.
"Nếu không phải lần này anh nhớ Độc Nhất vừa về đẫ đến thăm, em có phải không tính nói cho anh biết hay không." Louis tựa vào chòi nghĩ mát, nhìn bóng lưng cố gái phía trước, dù sao vẫn nhìn như vậy, cũng có thói quen.
Lãnh Nguyệt thở dài: "Lúc nào cũng đi liền, nói cho anh biết thì có thể như thế nào?"
Louis trầm mặt một lát, cúi đầu thở dài: "Là sao?"
Tại phòng lầu hai phía tây, một người đàn ông đúng trước kính cửa sổ, trầm mặc nhìn hai người trong đình viện, mà lúc này phía đối diện hắn, dưới ánh đèn ấm cúng, Trình Trình cũng ưỡn bụng nhìn hai người dưới lầu, mãi đến khi người đàn ông phía sau ôm cô vào trong ngực cô mới bất đắc dĩ mỡ miệng: "Cảm thấy chú Louis cực kỳ đáng thương, thương bà bà nhiều năm như vậy, đợi từng ấy năm, trông mong nhiều năm như vậy, rất không dễ dàng trông mong mang bà bà trở lại, lại còn không có thả năn