XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Bà Xã Xinh Đẹp Và Con Trai Thiên Tài

Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342070

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2070 lượt.

n pháp giấu diếm là được."
"Cái nha đầu này, chỉ biết làm khó khăn cho người ta." Đồng ý hiện tại may mắn có nhiều nhân viên chủ quản không biết đến Lãnh Nguyệt, mà thời điểm đó Louis bảo vệ Lãnh Nguyệt quá độ, để cho một số người cũng chỉ biết là sát thủ đệ nhất chính là cô gái họ Lãnh, cũng không gặp qua Lãnh Nguyệt. "Tốt, khó có thể họp lại một chổ, tôi sẽ để cho Cesar phân phó nhà bếp làm vài món ăn, bốn tên gia hỏa kia cũng nói hôm nay sẽ trở về, lúc này chắc là đã đến."
"Thiếu chủ, về sau cái loại công việc dùng thể lực có thể cho tôi đi làm được không, vì sao chuyện thế này luôn luôn là tôi, tôi muốn đổi với người khác." Thanh Á người còn chưa tới, đã nghe thấy tiếng bực tức.
Nguyệt Độc Nhất nhàn nhạt hỏi: "Cậu muốn đổi với ai?"
Thanh Á suy nghĩ, công việc của Huyền Dịch so với anh ta càng phức tạp hơn, CHu Nhan là nữ dĩ nhiên không thể đổi, Bách hồ ly hắn lại không dám, suy nghĩ một vòng vẫn chỉ có thể là mình làm: "Coi như quên đi, người nào để cho tôi số mệnh khổ cưc chi, tôi muốn xin nghỉ."
"Cậu đúng là mới nghĩ ngơi tại Hawai trở về, giờ lại muốn nghĩ?" Thủy Bách Thiên đi đến bên cạnh anh ta, không thèm nhìn anh ta một cái, để hành lý xuống đất.
"Cậu làm sao biết được!" Thanh Á cho rằng hành tung của mình thần không biết quỷ không hay.
Huyền Dịch hừ lạnh một tiếng, Chu Nhan che miệng cười trộm.
"Đây là bốn đại đường chủ của Nặc, hiện tại mọi chuyện của Nặc đều do bọn họ phụ trách." Giáo sư giới thiệu với Lãnh Nguyệt.
Lãnh Nguyệt cũng quan sát bọn họ một hồi lâu: "Tố chất cũng không tồi, Độc Nhất cũng không tồi, không giống như ông cùng với Louis chuyện gì cũng đều để chính mình làm, rõ ràng làm bản thân mệt mỏi, tìm mấy người giúp đỡ bản thân, thông minh."
Nghe thấy có người đánh giá chính mình, Bốn người nhìn Lãnh Nguyệt, trên mặt mang theo chút kỳ quái.
"Ăn cơm trước, bao tử tôi đã đói bụng rồi." Lãnh Nguyệt không cần nhìn ánh mắt của người khác, ăn cơm chính là vua.
Giáo sư nhìn bàn ăn vốn chỉ có ông cùng Trình Vũ hiện tại đầy nhóc, trong lòng hết sức vui mừng, người ta nói người già càng cô đơn, ông cũng là một lão già, nghĩ muốn cùng con cháu hạnh phúc, có thể cùng người một nhà ăn một bửa cơm tự nhiên lại cảm thất vui mừng.
"Đây là mẹ tôi, Lãnh Nguyệt, người bên cạnh là cha tôi, Nguyệt Thanh Thiển." Nguyệt Độc Nhất hướng về bốn người giới thiệu.
Cằm vài người thiếu chút nữa đã rơi xuống đất, cái này chính mẹ của Thiếu chủ trong truyền thuyết được nghe nói đến sao, vậy mà đột nhiên lại xuất hiện trước mặt họ.
"Xin chào phu nhân, Đường chủ Thanh Long Thanh Á, nghe nói hệ thống phòng ngự của Nặc là do người thiết kế, hy vọng hôm nào có thể cùng người học hỏi." Đối với mẹ Thiếu chủ, Thanh Á cũng đang nổi dậy sự kinh ngạc, đối với Lãnh Nguyệt cũng mang theo kính trọng
"Ngoan." Lãnh Nguyệt cười tít mắt từ phía sau lấy ra một nén vàng, đưa cho Thanh Á, người phía sau miệng chữ O trong lúc tiếp nhận nén vàng, vẫn nhìn ánh mắt thẳng chiếu nghiên cứu.
"Xin chào phu nhân, Đường chủ Chu Tước Chu Nhan, không nghĩ tới người chăm sóc tốt như vậy, có thể hôm nào đem bí kíp của người truyền cho Chu Nhan không, để Chu Nhan giống như người trẻ tuổi xinh đẹp."
"Ngoan, ngoan." Nghe được có người nói mình tuổi trẻ xinh đẹp, Lãnh Nghuyệt cười, liền đem chổ vàng kia lấy thêm một ít rồi vui vè chuyển hết cho.
"Phu nhân, đường chủ Huyền Vũ Huyền Dịch." Huyền Dịch vẫn như cũ giới thiệu đơn giản rõ ràng.
"Ngoan." Bất quá Lãnh NGuyệt đối với loại đàn ông lạnh như băng này cũng có thiện cảm, cho nên cũng phát cho đĩnh vàng,
"Người khỏe, đường chủ Bạch Hổ Thủy Bách Thiên."
Lãnh Nguyệt vừa định đừa nén vàng liền thu hồi trở lại: "Cậu là bác sĩ Mông Cổ sao?"
Lông mày Thủy Bách Thiên dựng đứng, bác sĩ Mông Cổ?
"Mẹ, Thủy Bách Thiên là chuyên gia uy tín nhất được toàn thế giới công nhận." Nguyệt Độc Nhất nghĩ muốn thay cho cấp dưới của mình tìm về một chút mặt mũi, anh ta biết tính tình của mẹ mình.
"Đầu năm nay chuyên gia đều là tự phong, không phải bác sĩ Mông Cổ sao trên người lại có thể lưu nhiều vết sẹo như vậy, vết thương nho nhỏ liên tục đều trị không hết, lại không biết xấu hổ tự xưng là chuyên gia." Nhớ tới trên người đứa con miệng vết thương lớn nhỏ bà liền đau lòng, thu hồi lại vàng, đau lòng thu lại vàng vừa mới phát.
Bị Lãnh Nguyệt nói, Thủy Bách Thiên có chút không lời, rõ ràng không nói được lời nào.
Nghỉ ngơi một đêm, ngày hôm sau, thời tiết nắng ráo, gió êm dịu nhẹ, hai chiếc xe màu đen có rèm che chạy chậm rãi phía sau đại môn của Nặc, ngồi chổ tay lái phụ chính là một thằng nhóc con. ."
"Bà nội, vì cái gì lại muốn chúng ta lén lút." Trình Vũ không vừa ý.
"Nói đừng gọi là bà nội rồi! Ngu ngốc! Đi quang minh chính đại cha con sẽ để cho chúng ta đi sao."
"Đúng là cha phát hiện sẽ tức giận."
"Nó là cha con không phải cha cô, cô là mẹ của nó, yên tâm, cô sẽ chiếu cố cho con."
*do bà nội không chịu xưng bà vì chê già , nên mình ở đây xưng cô nha cả nha ...
Đúng là làm sao Trình Vũ yên tâm được, giống như đêm qua, b