Tác giả: Tứ Nguyệt Yêu Yêu
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342072
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.
ng nhiên là không." Tần Húc Nhi vội vàng lắc đầu.
Lãnh Nguyệt hài lòng gật đầu, vòng qua hôn nhẹ chồng mình, mang theo con trai con dâu ra khỏi nhà ăn, suốt dọc đường đi cuối cùng Trình Trình cũng không nhịn được hỏi: "Bà... Lãnh Nguyệt... Mẹ vừa rồi là cố ý ah?" Ánh mắt Lãnh Nguyệt sắc bén, hai chữ bà bà cứ thế còn dám kêu ra miệng.
"Con nói gì?" LÃnh Nguyệt như tên trộm hỏi lại.
"Nhưng mà vì cái gì ạ." Bà bà không phải vẫn nói cực kì thích Tần Húc Nhi sao, lại bộ dáng nhiệt tình, để làm chi muốn chỉnh người ta.
"Nha đầu Trình Trình, có đôi khi ứng xử không thể quá đơn thuần, tuy nhiên tôi tin tưởng con trai nhà tôi không phải hội mèo ăn vụng, đúng là con trai tôi đẹp trai như thế, khó tránh khỏi việc cá muốn tự dâng đến cửa, chồng mình vẫn lại phải giám sát chặt chẻ thì tốt hơn." Lãnh Nguyệt hướng về phía Trình Trình ý bảo Nguyệt Thanh Hiển đang chờ các cô, liền đứng một hồi, liền có hai người nữ nhân nóng bỏng chủ động đi đến gần, "Bất quá may mắn, con cho mẹ cái vật này để bao che bà bà ở đây, yên tâm đi, mẹ hiện tại cho cái cô Tần gì gì đó vừa ăn thức ăn vừa đoán, cho dù là cho cô ta một chút giáo huấn nhỏ."
"Các con khi nào trở về?" Lãnh Nguyệt cảm thấy nơi này cũng không có gì hứng thú.
"Vốn là ngày kia, bất quá nếu mẹ nghĩ muốn trở về sớm một chút thì chúng ta có thể kêu xe tự mình trở về." Trình Trình cảm thấy được bà bà nhiều năm như vậy không trở lại, chắc chắn muốn trở về nhà sớm một chút.
"Con tới nơi này đã đóng tiền chưa?"
"Đóng rồi." Trách nhiệm đại bộ phận Sở lý, bọn hắn mới phát ra tiểu bộ phận.
"Vậy thôi, đóng tiền đương nhiên phải miễn phí xe buýt trở về, không thì phải chịu thiệt thòi rồi." ( ui bà bà đúng là iu thuơng tiền bạc quá ah.)
Đồng ý là từ lúc Lãnh Nguyệt rời đi đến giờ không có gì khác biệt, bố trí sảnh nhìn vô cùng quen thuộc, Lãnh Nguyệt cười thầm chính mình vậy mà cũng đa sầu đa cảm, Trình Vũ cùng giáo sư nghe tin bọn họ trở về, chạy xuống lầu đầu tiên.
Trình Vũ chạy trước tiên, vừa định nhảy nhào vào lòng ma ma của mình, liền nhìn thấy một bác gái xa lạ, tò mò dừng lại. Giáo sư chậm rãi xuống lầu dĩ nhiên cũng thấy được, sau một lúc ngẩn ngơ vậy mà hốc mắt chứa đầy nước. Trình Vũ lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng của giáo sư như vậy càng thêm tò mò.
Lãnh Nguyệt bước lên hai bước, đứng kế bên quay quanh người giáo sư bây giờ giống như đã biến thành tượng điêu khác: "Tôi nói này giáo sư, đã lớn tuổi lại đứng trước mặt một đứa nhóc khóc còn ra thể thống gì, tuy nhiên tôi có thể lý giải người cực kỳ kích động khi nhìn thấy tôi."
Nào biết giáo sư sau đó liền thu nước mắt lại, mặt biến đổi nổi lên: "Xú nha đầu, còn biết trở về lại à, sao không đợi tôi chết đi rồi cô hả trở về."
"Tôi nghĩ cũng muốn nha, bất quá ông cái lão yêu quái này, đã lớn tuổi mà thân thể vẫn còn cường tráng mạnh khỏe, thôi tôi đi về trước, chờ ông chết nhớ báo cho tôi hay một tiếng, tôi sẽ trở về giúp tang lễ ông thật tốt."
Nguyệt Thanh Thiển để xuống bình hoa cổ trong tay, ông ta không có ghét nó bởi trong cung những cái này rất tốt, đáng tiếc không để kỹ, bình hoa rơi xuống, ông nhanh tay lẹ mắt, khom lưng vừng vàng tiếp được bình hoa suýt chút nữa rơi xuống đất vỡ tan tành, nhìn thấy mắt Lãnh Nguyệt nhìn, dễ nhận thấy bộ dáng vừa thở ra nhẹ nhõm, ông hết sức may mắn tay chân mình nhanh lẹ, không thì với cái bình hoa giá trị này vỡ ra, ông khẳng định hôm nay phải ngủ trên mặt đất rồi.
"Trình Vũ, kêu ông nội." Trình Trình thúc giục.
"Ông nội." Rõ ràng Trình Vũ hết sức khó khăn đối với khuôn mặt người đàn ông kia chỉ lớn hơn ba mình một chút lại phải kêu ông nội.
Bất quá ngoài dự kiến của Lãnh Nguyệt cùng Nguyệt Độc Nhất, Nguyệt Thanh Thiên lại đưa tay của ông ta ra vuốt vuốt đầu Trình Vũ, nhẹ nhàng gật đầu: "Ân"
"Nhóc con, cô xem ra ông nội rất thích con." Lãnh Nguyệt nói nhỏ với Trình Vũ, đầu Trình Vũ đầy hắc tuyến, thích? Sao nó không cảm thấy được.
"Giáo sự, Chồng con." Lãnh Nguyệt kéo Nguyệt Thanh Thiển qua đứng trước mặt giáo sư.
Giáo sư nheo mắt nhìn đánh giá Nguyệt Thanh Thiển, người sau mặt cũng không thay đổi để cho ông tùy ý đánh giá, nữa ngày sau giáo sư hừ lạnh một tiếng, "Hừ! Con chính vì tên này mà không muốn trở về sao? Tôi thấy nó cũng không có gì tốt, còn không bằng Louis quan tâm hòa nhã."
Vừa nhắc tới Louis, trên người Nguyệt Thanh Thiển tỏa ra hàn khí, trong nháy mắt Nguyệt Độc Nhất mang theo mẹ con Trình Trình lui ra sau, Lãnh Nguyệt trừng mắt nhìn Nguyệt Thanh Thiển một cái: "Anh dám."
Ánh mắt Nguyệt Thanh Thiển bình thản nhìn lướt qua Lãnh Nguyệt, thu hàn khí lại, đứng qua một bên, Lãnh Nguyệt hừ khí trong lỗ mũi: "Mà giáo sư nào nói có sai, quan tâm hòa nhã cũng không có phần anh, bất quá tôi thích là được rồi."
Cái câu nói : "Tôi thích là được rồi" thành công trấn an người đàn ông bên cạnh, cũng làm cho giáo sư không khỏi thở dài: "Vậy con lần này trở về, nếu Louis biết sẽ... ..."
"Đừng nói cho anh ta biết, con dù sao cũng đi liền, ông tìm biệ