Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341821
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1821 lượt.
hoạt, trừ phi mày không muốn mất vợ, chỉ cần mày nghĩ qua, vậy thì phải kinh sợ mà thừa nhận, bất kể chuyện gì đụng tới đúng sai thị phi, thì phải nhận sai trước, nhận sai thái độ còn phải thành khẩn, nếu để vợ mày nhìn ra nửa điểm giả dối, thì đợt này sống coi như xong rồi, hơn nữa đối với phụ nữ khác, mặc kệ trên công tác hay trong xã giao, một chút mập mờ cũng không được có, nếu có bị bám dính, mày cũng phải nói rõ ràng, chính nghĩa cự tuyệt, trở về còn phải nghiêm túc trình bày báo cáo lại với vợ, như vậy mới có thể bảo đảm trong nhà ổn định và hoà bình lâu dài, hôn nhân a chính là cánh cửa học vấn!" .
Diệp Trì rượu vào, lưu loát mà nói một bài, lấy lại tinh thần mới phát hiện, Phong Cẩm Thành mặt kinh ngạc nhìn hắn, Diệp Trì mới giật mình lỡ lời, anh em chính là cùng nhau lớn lên, lại lấy chút chuyện đóng cửa cùng vợ lấy ra nói, cũng thật có chút tổn hại hình tượng đàn ông.
"Khụ khụ. . . . . ." Diệp Trì nhẹ nhàng ho hai tiếng, mất dê mới lo sửa chuồng che giấu nói: "Cái đó, nói tóm lại, hôn nhân cần phải kinh doanh, cần phải kinh doanh. . . . . ."
Phong Cẩm Thành chợt cười một tiếng vui vẻ, ăn no bực bội từ chỗ Kê Thanh, vào lúc này được Diệp Trì một phen giải tỏa cho không ít, nâng lên một nụ cười, rất có mấy phần hả hê nói: "Diệp Trì, nói thật, tao cảm thấy, mày thế này rõ ràng là báo ứng hiện thế."
Diệp Trì rất thành thật gật đầu thừa nhận, lại cười nói: "Nhưng báo ứng thế này, anh em cam tâm tình nguyện. . . . . ."
Khi Diệp Trì từ quán rượu về nhà, mới nghĩ tới, Cẩm Thành nói hắn báo ứng hiện thế, chính cậu ta cũng có tốt hơn là mấy, nhắc tới câu nói kia, ra ngoài lăn lộn sớm muộn cũng phải trả lại, mấy người bọn họ khỏi nghĩ đến chuyện chạy trốn. . . . . .
Kê Thanh mấy ngày trôi qua đều thấp thỏm lo sợ, toàn bộ dung khí trong nháy mắt, sau khi Phong Cẩm Thành lạnh lùng quẳng xuống câu nói đó rồi nghênh ngang bỏ đi, vút một cái bay mất một nửa, hơn nữa, đã mấy ngày trôi qua, càng nghĩ càng sợ.
Nếu như cô không biết Phong Cẩm Thành, có thể đơn độc dũng cảm một mình mà báo đáp ân tình, nhưng tháng năm cô yêu anh lâu như vậy, đủ đ cô khắc sâu biết được, người đàn ông này không phải loại người rộng lượng tha thứ, ẩn sau vẻ ngoài ưu nhã của anh, là một trái tim lạnh lẽo thờ ơ khôn khéo nhất.
Mấy ngày này sắc mặt tốt đoán chừng là do được gặp Tiu Tuyết, Phong Cẩm Thành là người lạnh lùng, nhưng đối với người nhà an hem lại vô cùng để ý, Tiểu Tuyết mang dòng máu của anh, là con gái ruột thịt của anh, mà cô chỉ là người khác bên cạnh họ mà thôi.
Kê Thanh chợt phát hiện mình bắt đầu hâm mộ con gái, mấy ngày ở bệnh viện tận mắt thấy cha và con gái hai người, từ xa lạ đến quen thuộc, từ quen thuộc đến thân thiện, cái loại huyết mạch tương liên đó, làm Kê Thanh lần đầu cảm thấy mình có phần dư thừa.
Me. . . . . . Mẹ, me . . . . . Mẹ. . . . . . Tiểu Tuyết lắc lư đi tới, rất lưu loát leo lên đầu gối cô, ôm lấy cổ cô, õng ẹo, mắt to vừa đen vừa sáng, phảng phất như hai viên thạch anh màu đen sáng long lanh, cái miệng nhỏ cong lên, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút đỏ bừng, trong miệng gấp gáp, nói không nên lời, lầm bầm lầm bầm gọi me. . . . . . Mẹ, đáng yêu vô cùng.
Ngày đó Phong Cẩm Thành đi, tiểu nha đầu mím cái miệng nhỏ nhìn cô muốn khóc, làm Kê Thanh giờ nhớ lại mà trong lòng thấy hết sức chua xót, mà Kê Thanh cũng phát hiện, có lẽ mình quá mức độc đoán, Phong Cẩm Thành có lẽ không thích trẻ con, nhưng máu mủ ruột thịt trước mặt, anh cũng rất đủ tiêu chuẩn làm cha, mà Tiểu Tuyết có lẽ cũng cần một người cha!.
Trong lòng Kê Thanh xông lên một nỗi bứt rứt khó tả, cúi đầu nhìn Tiểu Tuyết nhẹ nhàng hỏi một câu: "Tiểu Tuyết, con nhớ ba sao?" Ánh mắt Tiểu Tuyết sáng lên, giống như sợ Kê Thanh không thấy được, dùng sức gật cái đầu nhỏ, Kê Thanh khẽ cười khổ. . . . . .
Tiếng chuông của bén nhọn phá vỡ trao đổi của hai mẹ con, Kê Thanh ôm con đứng lên, qua mắt mèo nhìn thấy người bên ngoài thì Kê Thanh sợ run một cái, mở cửa ra, kêu một tiếng thật thấp: "Cha. . . . . ." liền trầm mặc.
Cửa vừa mở, Kê Thịnh không tự chủ được hoảng hốt, Kê Thanh ôm con đứng đó, làm Kê Thịnh trong phút chốc như trở lại 20 năm trước, phần áy náy với vợ trước được chôn sâu trong lòng, giờ thấy con gái giống vợ trước, phần áy náy này không cách nào khống chế được xông lên đầu.
Lại nói, vợ trước không có cái gì không tốt, ôn thuận lại khéo hiểu lòng người, một người phụ nữ có chút an tĩnh, ban đầu bọn họ quen biết nhau, ông chính là bị phần an tĩnh này hấp dẫn, nghĩ tới, nếu có một cô gái an tĩnh, tốt đẹp như vậy thật tốt, mấy năm đó tuy hai người trôi qua có chút kham khổ, nhưng cũng rất ấm áp.
Theo sau con đường thuận lợi, gió lốc từng cơn nổi lên, ông bắt đầu bất mãn, bất mãn vợ an tĩnh, ghét bỏ vợ mình bình thường, con người vốn là vậy, thời điểm dã tâm nổi lên, sẽ trở nên xấu xí không chịu nổi, ông cũng vậy.
Ly hôn là vợ trước chủ động, cũng là ông dùng thủ đoạn, cái loại tâm cơ xảo trá trong quan trường ấy, chỉ dùng một chút trên người phụ nữ thiện