Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Yêu Mưu Tình

Bá Yêu Mưu Tình

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341833

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1833 lượt.

Con dọn dẹp bên này một chút, ba ngày sau con sẽ mang Tiu Tuyết về thành phố B. . . . . ."
Kê Thịnh thở phào nhẹ nhõm gật đầu một cái: "Tiu Thanh, Cẩm Thành hai năm qua cũng không dễ dàng gì, có một số chuyện cũng không cần gay gắt như vậy, ít nhất cũng nên suy nghĩ cho con nhiều một chút, đứa nhỏ cần một ngôi nhà hoàn chỉnh. . . . . ."
Đâu phải ngôi nhà hoàn chỉnh nào cũng sẽ hạnh phúc, hơn nữa so với con gái, hạnh phúc của cô thì tính là gì? Kê Thanh mệt mỏi, không muốn giãy dụa trong vô vọng nữa, Phong Cẩm Thành có thể mang cha đến tìm cô, đó chính là bậc thang vòng cho cô đi xuống, nếu cô không muốn nhận, thì thật sự phải đến tòa án, Kê Thanh rất rõ ràng, một phần thắng cô cũng không có.
Mà cô không thể rời khỏi con gái, Tiểu Tuyết gần như là tất cả của cô, mất đi con gái, Kê Thanh cũng không biết cuộc sống của mình còn ý nghĩa gì nữa, cho nên cô chỉ có một con đường trở về, không có lựa chọn khác.
Buổi tối lúc Tử Thấm trở lại, Tiểu Tuyết đã ngủ, ở phòng khách không thấy Kê Thanh, cô đẩy cửa phòng ngủ ra, sự lạnh lẽo xông tới làm giật thót tim.
Trong phòng ngủ một cái đèn cũng không mở, cũng không tính là quá tối, rèm cửa sổ tầng ngoài dày cộm không được kéo lên, cửa sổ được mở thật rộng, gió Bắc xen với không khí khô lạnh tràn đi vào, thổi phật rèm cửa sổ màu tím nhạt bên cửa sổ, có chút lạnh.
Kê Thanh ngồi trên bệ cửa sổ, ôm chân cuộn thành một khối, tóc đen rủ xuống như màn sân khấu, che kín mặt cô, trong không khí trong trẻo lạnh lùng, cô giống như pho tượng không chút nhúc nhích, cái cảm giác cô tịch đó, làm người ta không nhịn được thương tiếc.
Trong nhà phảng phất như có mùi thuốc lá, Kê Thanh hút thuốc, chuyện này rất ít người biết, ban đầu thời điểm lần đầu tiên Tử Thấm thấy cô hút thuốc, thật sợ hết hồn, trong ấn tượng của Tử Thấm, phụ nữ mà hút thuốc đều có chút không nghiêm chỉnh, luôn mang theo một mùi vị phong trần nồng nặc, mà Kê Thanh lại là một cô gái biết điều an tĩnh như vậy.
Nhưng mà cô lại hút thuốc, hơn nữa vô luận là tư thế lấy thuốc hay bộ dáng hút thuốc cũng tương đối thành thục, đã phá vỡ suy nghĩ vốn có của Tử Thấm, Kê Thanh hút thuốc làm cho người khác kinh ngạc, có một loại mùi vị đan xen giữa tốt xấu sáng tối, con người thật hấp dẫn, cùng ấn tượng bình thường cô tạo cho người khác chênh lệch khá xa.
Tiểu Tuyết nhìn thấy Phong Cẩm Thành, mắt vụt sáng lên, đung đưa chạy tới, vừa chạy, trong cái miệng nhỏ còn kêu: "Bá bá. . . . . . bá bá. . . . . ." Mới mấy ngày, đã rõ ràng hơn rồi, Phong Cẩm Thành ngẩn người, mặt mày cao hứng cũng cong lên, một phen ôm lấy Tiểu Tuyết đu đưa mấy cái, đưa qua đỉnh đầu, để tiểu nha đầu cưỡi lên cổ anh, giống như đang muốn lấy lòng vậy.
Tiểu nha đầu vui vẻ ha ha cười, cực kỳ vui sướng, cha con hai người chơi một lát, Phong Cẩm Thành ôm Tiểu Tuyết vào ngực nhìn cái vali trên mặt đất, một tay nhấc lên, nói với Kê Thanh: "Đi thôi!"
Kê Thanh theo bản năng nói: "Đợi lát nữa. . . . . ." Ánh mắt Phong Cẩm Thành giống như lưỡi dao sắc lạnh, khẩu khí so với ánh mắt còn lạnh hơn: "Kê Thanh, đừng khiêu chiến tính nhẫn nại của tôi, em phải biết, tính nhẫn nại của tôi cho tới bây giờ có hạn."
Kê Thanh nhẹ giọng giải thích: "Tử Thấm nói muốn đưa bọn em trở về, cô ấy trước mười giờ sẽ trở về. . . . . ."
Phong Cẩm Thành chau mày: "Vợ và con gái tôi, không cần phải người khác đưa." Nói xong, trực tiếp xách theo vali ôm Tiểu Tuyết đi ra ngoài, đi tới cửa quay đầu lại liếc cô một cái lạnh giọng mà nói: "Thế nào? Không cam lòng đi?"
Kê Thanh cắn cắn môi lắc đầu một cái, lấy di động gọi cho Tử Thấm một tiếng, liền đeo túi lớn của mình theo sau Phong Cẩm Thành đi ra ngoài.
Vừa ra đầu hành lang đã nhìn thấy xe Phong Cẩm Thành dừng ở đối diện, Phong Cẩm Thành đưa con cho Kê Thanh, sau khi mở cửa xe, nhìn cô, Kê Thanh hơi chần chừ chốc lát rồi ngồi xuống, Phong Cẩm Thành lên xe khởi động, xe lăn bánh đi ra ngoài.
Xe đi không chậm, nhưng rất ổn định, chỉ là vừa ra khỏi trung tâm nội thành, trên xe lắc lư, ra khỏi nội thành, Tiểu Tuyết liền mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Kê Thanh cúi đầu vén tóc mái mềm mại của con, hơi chảy mồ hôi, điều hòa trong xe đủ ấm, Kê Thanh cởi áo ngoài của Tiểu Tuyết ra để một bên, ôm ngang, để bé ngủ thoải mái hơn, khẽ nghiêng đầu nhìn, thành phố ồn ã đã lui lại xa xa phía sau.
Kê Thanh nghiêng đầu nhìn về sau, bầu trời mùa đông, xa xa hình dáng thành phố thu nhỏ mơ hồ, thành phố cô đã sinh sống hơn hai năm, rời đi mới phát hiện, có chút ê ẩm chát chát khó bỏ.
Kê Thanh âm thầm thở dài, quay đầu trở lại đối diện với ánh mắt bình tĩnh trong kính chiếu hậu, ánh mắt Phong Cẩm Thành thâm thúy khó dò, có chút lạnh có chút nhạt, người đàn ông này tư lòng quá nặng, không thể nhìn thấy được đáy, Kê Thanh không muốn đoán, cũng không còn hơi sức đi đoán, cô cảm thấy tinh thần và thể xác mệt mỏi thất bại thảm hại.
Kê Thanh cúi đầu xuống, Phong Cẩm Thành trong lòng buồn bực, người phụ nữ này cùng anh quay về, vẫn cứ xoay xoay vặn vặn như vậy, không có chút nhiệt tình vui vẻ, Phong Cẩm Thành cảm thấy