Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bá Yêu Mưu Tình

Bá Yêu Mưu Tình

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1341836

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.

ô, cả người mệt mỏi vì thức khuya, giờ hắn mới nhớ tới cô đang mang thai, trong lòng Phong Cẩm Thành bỗng nhiên có chút áy náy, cả đêm qua vợ cùng con phải chăm sóc cho hắn.
Tay trái của Phong Cẩm Thành nhẹ nhàng đưa ra, vuốt mấy sợi tóc trên mặt cô, động tác của hắn rất nhẹ nhưng cũng làm cho Kê Thanh thức dậy, Kê Thanh mở to mắt, theo phản xạ sờ cái trán của hắn một cái, cảm thấy không còn nóng nữa, Kê Thanh mới nhẹ nhàng thở ra, lại bị ánh mắt ôn hòa của Phong Cẩm Thành nhìn khiến cho cô có chút không được tự nhiên :"Sao lại nhìn em như vậy, không phải chứ?"
Phong Cẩm Thành nở một nụ cười :"Anh, cho dù bị sốt thành tro thì cũng không đến nỗi mất đi trí nhớ đâu, chẳng qua anh muốn ngắm em, em đang đứng ở trước mặt, anh còn tưởng, bà xã em nói xem nên làm sao bây giờ?"
Mặt của Kê Thanh hơi đỏ một chút, lời ngon tiếng ngọt như vậy thật buồn nôn, nhưng khi vào lỗ tai của Kê Thanh thì cố lại thấy rất thích, chẳng qua còn có một chút chưa thích ứng, Kê Thanh liếc mắt nhìn đồng hồ báo thức ở đầu giường, vội vàng nói :" Mau lên, đã đến giờ uống thuốc rồi, thiếu chút nữa là trễ, bác sĩ Lâm đã dặn dò rất kỹ, phải uống thuốc đúng giờ mới có hiệu quả."
Nói xong Kê Thanh liền đứng lên đi rót nước ấm, đem thuốc cùng nước đưa cho Phong Cẩm Thành, Phong Cẩm Thành liếc nhìn viên thuốc thật to trên tay, miệng mấp máy cầm tay cô :"Bà xã ơi, anh thật sự đã khỏe rồi, không cần uống thuốc nữa đâu !" Nhìn bộ dáng kia, Kê Thanh cảm thấy hắn giống như một đứa trẻ đang làm nũng vậy.
Kê Thanh không khỏi bị hắn chọc cười, đẩy tay của hắn ra, cố gắng nghiêm chỉnh nói :"Phải uống thuốc!"
Phong Cẩm Thành bĩu môi, nhìn vợ của hắn một lúc lâu, không cam tâm tình nguyện mà uống thuốc.
Kê Thanh lấy ra một hộp giữa nhiệt sau đó đổ ra một ít cháo, Phong Cẩm Thành nói :"Anh không đói bụng, em ăn trước đi."
Kê Thanh lắc đầu :" Em đã ăn rồi." Cô nói xong, dùng thìa múc một muỗng đút đến miệng của hắn, nhìn dáng vẻ hiền lành chăm sóc người bệnh của cô, Phong Cẩm Thành ước gì mình mãi mãi cũng bị bệnh như vậy.
Thật sự thì cháo này cũng là loại cháo bình thường, mà bình thường hắn cũng không thích ăn cháo, nhưng đây là cháo do tự tay Kê Thanh nấu, cô đút từng muỗng từng muỗng một cho hắn, Phong Cẩm Thành cũng rất vui vẻ mà ăn, ăn khoản chừng hai chén.
Nhìn bộ dáng có thể ăn có thể uống của Phong Cẩm Thành, khiến cho Kê Thanh sinh ra một chút hy vọng, cô đem chén đi cất, sau đó hai tay của cô nắm lấy tay của Phong Cẩm Thành thật cẩn thận rồi nói :"Cẩm Thành, chúng ta đến bệnh viện làm xét nghiệm tổng quát được không?"
Ánh mắt của Phong Cẩm Thành chợt lóe, cơ thể hơi cứng ngắt :"Em đã biết?"
Kê Thanh đã nhịn từ rất lâu, hiện tại không thể kiềm chế, nước mắt của cô thi nhau chảy ra, cô gật gật đầu.
Sắc mặt của Phong Cẩm Thành khẽ biến :"Em thương hại anh nên mới quay trở lại phải không ?"
Kê Thanh vội giải thích :"Không, không phải như vậy, là em đã nghĩ thông suốt rồi, cảm thấy tất cả những chuyện kia đều là chuyện nhỏ, cũng không quan trọng bằng chuyện bốn người chúng ta ở chung một chỗ."
Ngón tay của Phong Cẩm Thành nâng mặt của cô lên, để Kê Thanh không thể tránh né ánh mắt của hắn, ngón tay của Phong Cẩm Thành nhẹ nhàng vuốt ve má của cô, sau đó nhẹ giọng nói :"Hãy nói cho anh biết, nếu không phải em biết bệnh tình của anh, có phải em sẽ không trở về phải không?"
Kê Thanh sợ hãi có chút run rẩy, bi thương nhìn vào mắt của Phong Cẩm Thành, vội nói :"Em sẽ trở về, bởi vì em yêu anh, em muốn sống với anh trọn đời trọn kiếp, không chỉ kiếp này mà đến kiếp sau cũng không chia lìa..." Nói tới đây, Kê Thanh nghẹn ngào một chút :"Hiện tại trình độ y học đã phát triển tiến bộ như vậy, chắc cũng không có bệnh nào gọi là bệnh nan y đâu, mặc kệ là bệnh gì, chúng ta cùng nhau đối mặt được không?"
Hắn nhìn cô gần hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn của Kê Thanh, thấy cô xinh đẹp giống như tiên nữ, tỏa ra ánh sáng khiến người khác loá mắt, bất quá giờ phút này trong lòng của Phong Cẩm Thành cũng đang rất áy náy, một tia ý nghĩ lừa gạt cô cũng không còn, mặc dù cái khổ nhục kế này của hắn không được đàng hoàng và chính đáng, nhưng nếu không bày ra cách này thì hắn làm sao có thể biết vợ của hắn yêu thương hắn bao nhiêu, quan tâm đến hắn như thế nào chứ, từ trước đến nay Phong Cẩm Thành chưa từng trải qua cảm giác sung sướng như vậy, giống như trời mùa Đông lạnh lẽo bị không khí ôn hòa cùng vui vẻ của ngày Xuân bao phủ vậy, rất ấm áp, rất là hạnh phúc ...
Kê Thanh đã nói hết lời như vậy, nhưng lại thấy Phong Cẩm Thành căn bản cũng không phản ứng gì, chỉ cười cười tỏ vẻ rất hưởng thụ mà nhìn ngắm cô, trong lòng Kê Thanh không khỏi nghi ngờ, trong ánh mắt và vẻ mặt của hắn đều không có bất kỳ tia lo lắng hay chút bi ai nào cả...
Nghi ngờ của cô dừng ở mắt của Phong Cẩm Thành, trong nháy mắt Phong Cẩm Thành liền tỉnh giấc, đôi mi vừa dài vừa cong liền cụp xuống, sắc mặt tối sầm lại, hai tay liền đem vợ của hắn gắt gao ôm vào trong lòng, đầu của hắn chôn thật sâu vào đầu vai của Kê Thanh, hắn thấp giọng nói :"Bà xã, anh


pacman, rainbows, and roller s