Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1341825
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.
cũng nhanh chóng liền biến mất, mà được bao phủ bởi niềm vui sướng, cúi đầu xuống liền hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của Kê Thanh.
Hôn một cái, buông lỏng, hôn thêm một cái lại buông ra, nhẹ nhàng cùng chậm rãi lại sầu triền miên... Cho đến khi hắn cảm thấy tay của Kê Thanh gắt gao vòng qua cổ của hắn, thì nụ hôn này mới nhiệt liệt đi lên, mạnh mẽ kịch liệt giống như một ngọn lửa đang cháy...
Từ nhẹ nhàng đến mạnh mẽ, từ chậm rãi đến gấp gáp, mang theo tình triều gần như tuyệt vọng cùng nhớ mong, nụ hôn lần này kéo dài rất lâu không có điểm dừng, ai cũng không muốn buông ra, cho đến khi đứa nhỏ trong bụng giật mình cựa quậy, thì hai người mới thức tỉnh, Phong Cẩm Thành xoay người ôm lấy Kê Thanh, cẩn thận dìu cô ngồi trên ghế sô pha, bàn tay to của hắn đặt trên bụng của cô, thấp giọng nói :"Vừa rồi con đá anh đó, anh có thể cảm giác được cái chân nhỏ của bé con."
Cũng may Phong Cẩm Thành có chừng mực, sờ soạng một lúc liền đem Kê Thanh từ trong nước ôm ra, choàng một cái khăn tắm lớn lên người cô, sau đó đặt cô lêm trên giường kéo một cái chăn lên đáp, rồi hôn một cái lên trán của cô, ôn nhu nói :"Anh đi tắm."
Kê Thanh thấy hắn nhanh chóng tiến vào phòng tắm, cô cũng không khỏi mỉm cười, thời điểm hắn trở ra thì nửa thân dưới được che bởi một cái khăn lớn.
Không biết có hay phải là do vui quá nên hóa buồn hay không, Phong Cẩm Thành ôm Kê Thanh một mạch ngủ, nhưng lại không ngờ hôm sau hắn lại bị bệnh.
Kê Thanh cảm thấy nóng quá nên tỉnh lại, cả người ướt đẫm mồ hôi, hiện tại đang là mùa hè thời tiết rất nóng, nóng như vậy cô làm sao có thể ngủ tiếp, trong lòng cô vốn đang có tâm sự, cho dù là đang mang thai trong thời kỳ rất thèm ngủ nhưng vẫn cảm thấy khó ngủ.
Phong Cẩm Thành rất nhanh lại đưa tay ôm lấy cô, dường như hắn đang sợ cô sẽ chạy mất vậy, hai tay vòng qua ôm cô vào trong ngực của hắn, sau đó bàn tay to cẩn thận đặt lên bụng của cô, điều đầu tiên Kê Thanh cảm thấy chính là nhiệt độ cơ th của hắn đột nhiên nóng hơn bình thường.
Phong Cẩm Thành phát sốt, sau khi phát hiện chuyện này, Kê Thanh chợt nghĩ đến mẹ, lúc trước khi mất mẹ của cô cũng có một thời gian thường xuyên phát sốt vào lúc nửa đêm, khi đó bệnh trạng cũng tương tự như vậy, khiến Kê Thanh cảm thấy lo lắng và rất sợ, cô sợ mình sẽ mất Phong Cẩm Thành.
Kê Thanh ngồi xuống, lấy ra cái nhiệt kế kẹp vào người của Phong Cẩm Thành, nhìn vạch chỉ nhiệt độ trên nhiệt kế, Kê Thanh càng thêm kích động, hơn nữa thần trí của Phong Cẩm Thành cỏ vẻ đang rơi vào trạng thái mê man, cô liền dùng tay lay hắn dậy: "Cẩm Thành, Phong Cẩm Thành, anh tỉnh lại, chúng ta mau đi bệnh viện, Cẩm Thành, anh mau dậy đi ..." Giọng nói của cô mang theo chút nghẹn ngào, giờ đây Kê Thanh thấy mình thật vô dụng, nhưng cô lại không thể khống chế được cảm xúc của chính mình.
Đại khái là nghe được giọng nói của cô có chút nghẹn ngào nức nở, Phong Cẩm Thành hừ hừ hai tiếng lặng lẽ mở mắt ra :"Em đừng ồn, để cho anh ngủ một chút nữa đi ..." Nói được hai câu thì nhắm mắt lại.
Lâm bác sĩ hoang mang hỏi ngược lại :"Bệnh gì?"
Kê Thanh sắc mặt tối sầm, nhỏ giọng hơn nữa nói :"Bác sĩ không biết sao?"
Kê Thanh cân nhắc có phải Phong Cẩm Thành lo sợ cha mẹ bên Phong gia biết, ngay cả bác sĩ Lâm cũng dấu, bác sĩ Lâm hơi cúi thấp đầu, mắt liến xẹt qua Phong Cẩm Thành, vừa nhìn vừa nói :"Nếu ngày mai mà Cẩm Thành còn chưa hạ sốt, thì tôi đề nghị nên đưa cậu ấy đến bệnh viện làm kiểm tra tổng quát thì tốt hơn, hiện tại tôi quan sát thêm chút nữa, cô hãy đi chuẩn bị một ít cháo nóng đi! Lát nữa cho cậu ấy ăn một chút."
Nhìn cửa phòng ngủ đã đóng lại, bác sĩ Lâm mới khoanh tay lại mà nói :"Được rồi, đừng giả bộ ngủ nữa, vợ của cậu đã đi rồi, cậu ở đây diễn tuồng gì vậy, tôi nhìn mà cũng muốn hồ đồ theo."
Phong Cẩm Thành mở mắt ra, mắt đảo qua cái cửa đã đóng lại, nhẹ nhàng thở ra, vừa rồi là hắn đang ngủ, bất quá giờ cũng đã tỉnh, Phong Cẩm Thành nhìn bác sĩ Lâm đang mặc áo blue trắng, hàm hồ nói :"Tôi không có việc gì, bác sĩ cứ nói với vợ của tôi như vậy là được".
Ánh mắt của bác sĩ Lâm dạo một vòng ở trên mặt hắn, không khỏi nở nụ cười :"Dù sao thì cũng đường đường là Phong thiếu gia mà lại dùng khổ nhục kế với vợ mình như vậy sao!"
Bị bác sĩ vạch trần, sắc mặt của Phong Cẩm Thành tối lại có chút đỏ, vẻ mặt kiểu này trăm năm cũng khó gặp, làm bác sĩ Lâm không khỏi bật cười :"Tùy cậu."
Truyền dịch, Phong Cẩm Thành rất nhanh liền hạ sốt, Kê Thanh mệt mỏi cũng đã ngủ từ lúc nào, khi Phong Cẩm Thành tỉnh lại thì trời cũng vừa sáng, ánh sáng theo cửa sổ mà vào, chiếu những tia nắng đầu tiên vào nhà, khiến căn nhà sáng ngời tràn đầy nắng, Phong Cẩm Thành cúi đầu liền nhìn thấy Kê Thanh, cô ngồi ở trên ghế, nhưng lại nằm ngủ quên trên cái chăn của hắn, bàn tay nhỏ bé của cô còn nắm lấy cánh tay phải của hắn, cho dù đây là một giấc mộng hắn cũng muốn được nắm mãi như vậy.
Kê Thanh hơi nghiêng đầu một chút, chân mày của cô hơi nhăn lại, hắn trông thấy hai mắt thâm đen của c