Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1768 lượt.
ra ngoài!”
Ngụy Triết ngồi ở trên tấm ván giường ọt ẹt, ánh mắt quét khắp mọi nơi, lúc này mới nói: “Không được! Đây đâu phải là nơi cho người ở? Cô không có chỗ thì đến chỗ tôi ở trước! Bệnh viện có phân phòng ở tuy rằng không lớn, nhưng hai người vẫn có thể ở được, hơn nữa cách bệnh viện rất gần……”
Na Na lắc lắc đầu, cười nói: “Không nên làm phiền anh, dù sao cũng chỉ ở mấy ngày này thôi……”
“Na Na!” Ngụy Triết giận tái mặt, nhìn cô nói: “Tôi là thiệt tình muốn giúp cô, cô vì sao cứ luôn cự tuyệt ý tốt của tôi? Cô nếu là bạn của tôi sẽ không khách khí như vậy! Nếu tôi để cho cô ở trong nhà của ta sẽ không ngại phiền gì cả!”
Na Na trầm mặc không nói, hồi lâu mới cúi đầu hít một hơi thành khẩn nói: “Ngụy Triết, anh là người tốt, thật sự! Tôi thực cảm kích anh, tôi biết anh là thiệt tình muốn giúp tôi…… Nhưng là, tôi thật sự không muốn lại tiếp tục ăn nhờ ở đậu ỷ lại người khác nữa! Ngụy Triết, tôi biết anh sẽ không đem tôi đột nhiên đuổi đi nhưng đối với anh vẫn là có lo lắng sợ hãi, anh không biết…… Bị đuổi ra khỏi nhà không chỗ ở là cái cảm giác gì, cái loại cảm giác này tôi thật sự chịu đủ……”
Na Na nói xong, nhớ tới Niếp Duy Bình lạnh lùng tuyệt tình, nhịn không được trong lòng lại chua xót, hít mũi đem nước mắt nhịn lại, cười khổ nói: “Cho dù tôi không vì chính mình lo lắng cũng không nhẫn tâm làm cho tiểu Viễn sinh hoạt trong hoàn cảnh bất an đâu!”
Ngụy Triết đau lòng sự kiên cường của cô, sau một lúc lâu mới cúi đầu hít sâu nói một câu: “Là tôi chậm một bước……”
Ngụy Triết đau lòng sự kiên cường của cô, sau một lúc lâu mới cúi đầu thở dài: “Là tôi chậm một bước……”
Rất nhiều chuyện thật sự không thể vãn hồi, về chuyện này hắn quả thật thua Niếp Duy Bình một phần quyết đoán.
Nếu là sớm ra tay, mặt dày theo đuổi có lẽ hiện tại sẽ không là như thế này.
Đáng tiếc, chậm một bước, liền khó có thể cơ hội theo đuổi……
Na Na mờ mịt trừng mắt nhìn, có chút hoang mang “A” một tiếng, khó hiểu hỏi: “Anh nói cái gì?”
Na Na trái tim đập liên hồi miễn cưỡng áp chế cảm xúc kích động hỏi: “ Bác sĩ Niếp mời ngồi, tìm tôi có chuyện gì?”
Niếp Duy An cũng không khách khí, sau khi ngồi xuống liền đi thẳng vào vấn đề: “Có người muốn gặp cô liền nhờ đến tôi đến nói giúp! Tuy rằng tôi cũng không vui vẻ chịu đựng bị sai phái, nhưng mà có thể khiến tôi thấy kinh ngạc nên tôi cũng chỉ có thể chạy tới một chuyến này!”
Na Na hạ mắt dấu đi mất mát, buồn bã ỉu xìu nói: “Nga, ai muốn gặp tôi a?”
“Đi thì sẽ biết!” Niếp Duy An mạnh mẽ đứng lên nói: “Hiện tại đi thôi!”
Na Na gãi gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Thực xin lỗi, Niếp Duy An cô chờ một chút…… Tôi phải tắm rửa thay quần áo sạch sẽ đã!”
Niếp Duy An cao thấp nhìn cô một chút, trầm ngâm nói: “Cũng tốt, lần đầu tiên gặp mặt dù sao cũng phải lưu tốt ấn tượng!”
Na Na để cô ấy ngồi đó lại lấy cái cốc sạch rót nước mời cô ấy rồi vội vàng mang bình đun nước ấm.
Ở ký túc xá tắm rửa thực phiền toái, chỉ có hai bình nước ấm đặt ở cầu thang gần WC, muốn tắm rửa hay làm gì đó thì chỉ có thể đặt quần áo ở cái bàn nhỏ tránh bị dính nước.
Na Na động tác rất nhanh, tắm giặt rồi thu dọn xong liền đi theo Niếp Duy An ra cửa.
Niếp Duy An mở cửa một chiếc xe quân đội thập phần bừa bãi bưu, một đường đi thẳng về phía trước, rất nhanh đến nơi.
Na Na khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch xuống xe, đi đường liêu xiêu lẹo vẹo.
Niếp Duy An ăn kẹo cao su, ngượng ngùng cười nói: “Thực xin lỗi a, tôi lái xe đã thành thói quen nhất thời quên mất cô chịu không nổi……”
Na Na suy yếu khoát tay áo ý bảo chính mình không có việc gì, buồn bực hỏi: “Đây là chỗ nào a?”
Niếp Duy An mang theo cô vào nhà: “Nhà của tôi!”
Na Na chân mềm nhũn, thanh âm yếu ớt vọng đến: “Cái gì? Nhà cô?”
Niếp Duy An nhún vai, túm cô bước vào nhà, sau đó phanh một tiếng đóng cửa.
Na Na lắp bắp kéo góc áo cô ấy hỏi: “Vì vì vì sao đến nhà cô a?”
Niếp Duy An bật cười, vỗ vỗ tay cô nói: “Đừng sợ, lão đầu tử tuy rằng không phải người tốt gì nhưng đối với cô khẳng định là khá tốt !”
“Hừ!” Niếp Phụ Phong chống quải trượng đi ra, nghe vậy tức giận mắng: “Mày nhìn cái bộ dạng của mày đi, con gái có học mà một chút quy củ cũng không có!”
Niếp Duy An chẳng hề để ý cười cười, lãnh đạm nói: “Người con đã đưa tới, con còn có việc, đi trước a!”
Nói xong cũng không quản đôi mắt đầy vẻ cầu xin của Na Na bước nhanh rời đi.
Niếp Phụ Phong vẫy vẫy tay, hòa ái dễ gần cười tủm tỉm nói: “Đến, nha đầu! Ta là cha của Niếp Duy Bình, đã sớm muốn gặp con, lại đây ngồi xuóng!”
Na Na nhu thuận ngồi lên sô pha ở bên cạnh, kinh sợ nhận lấy cốc nước ông ấy đưa cho, bất an hỏi: “Nguyên bác sĩ Niếp, ngài tìm cháu có chuyện gì?”
Niếp Phụ Phong oán trách nói: “Còn khách khí làm cái gì! Ta thực già sao? Đừng kêu ta nguyên bác sĩ Niếp, ta không thích nghe!”
Na Na xấu hổ nhấp nước miếng.
Niếp Phụ Phong thân thiết tiếp tục nói: “Chúng ta cũng không là người ngoài, con cùng thằng nhóc Duy Bình kia cùng gọi ta là ba là được!