Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.
Tựa như rất nhiều chi tiết vụn vặt tốt đẹp chưa từng để ý tới, hồi tưởng lại mới bỗng dưng phát hiện hóa ra hạnh phúc lại có nhiều như vậy……
Trong phòng vệ sinh là hai chiếc bàn chải và khăn mặt đặt song song nhau, tiểu Viễn dùng đều là đồ hoạt hình dễ thương…… Một đống đồ linh tinh cũng chiếm đầy một túi.
Na Na mệt mỏi ngồi ở trên sô pha, lấy di động ra gọi điện thoại cho Lưu y tá trưởng xin phép.
Hiện tại cô đã cố không được nhiều như vậy, cuối tuần sẽ hết đợt luân chuyển này…… Cùng Niếp Duy Bình sẽ thật sự ít gặp mặt, cũng coi như như hắn mong muốn không bao giờ quấy rầy hắn nữa.
Lưu Mân không nói thêm gì nhiều liền đồng ý làm cho cô yên tâm nghỉ, nói với cô không có vấn đề gì sau đó lại dặn dò vài câu mới tắt điện thoại.
Na Na đối với đống hành lý mà phát sầu, nghĩ tới sau này sẽ ở nơi nào đây?
Về nhà thì đi làm thật sự không tiện, tiểu Viễn cũng chuyển tới nhà trẻ ở nơi này rồi, mà mình cô cũng khó đưa đón cô làm sao có thể yên tâm?
Nhưng mà kí túc xá hoàn cảnh lại quá kém, thật sự không thích hợp để trẻ nhỏ ở……
Nhất thời cũng không nghĩ ra nơi để đi, nghĩ nghĩ Na Na vẫn là quyết định về ký túc xá trước ở tạm hai ngày, sau đó mau chóng tìm phòng trọn thích hợp chuyển ra ngoài.
Lúc này cũng chỉ có thể trước ủy khuất tiểu Viễn……
Niếp Duy Bình mới sáng sớm đã bị ba Niếp gọi tỉnh.
Người già giấc ngủ ngắn nên tờ mờ sáng Niếp Phụ Phong đã tinh thần phấn chấn rời giường, rửa mặt xong liền ho hào gọi con dậy cùng ông đi tập quyền, thuận tiện ở bên ngoài giải quyết luôn bữa sáng.
Niếp Duy Bình rời giường nghẹn khí mà không có chỗ phát, sắc mặt khó coi tới cực điểm nên đối mặt với món cháo ngoài cửa hàng cũng thấy khó chịu, không khỏi bắt đầu hoài niệm khi được con thỏ ngốc nghếch kia ôn nhu đánh thức phục vụ cẩn thận, cùng bữa sáng đa dạng phong phú…… Quả nhiên, trong nhà vẫn là nên có bàn tay phụ nữ mới tốt!
Ăn xong điểm tâm, Niếp Duy Bình về nhà tắm rửa thay quần áo rồi chuẩn bị đi làm.
Niếp Phụ Phong gọi người lại: “Hãy cùng con bé nói chuyện cho tốt đừng sĩ diện mà khổ thân, mày cũng đã trưởng thành khó có con bé nào không chê mày ác khí……”
Cho cậu khó chịu!
Niếp Duy Bình đến khi chấm dứt hội chuẩn cũng không thấy Na Na.
Gọi điện thoại về nhà vô số cuộc cũng không có người nghe, Niếp Duy Bình rốt cục nóng nảy, không ngại mất mặt tìm Lưu Mân lạnh giọng hỏi: “Cô ấy đang ở đâu!”
Lưu Mân vẻ mặt vô tội: “Cô ấy? Bác sĩ Niếp cậu đây là muốn tìm ai a?”
Niếp Duy Bình cắn chặt răng, áp chế tức giận trong lòng tận lực kiềm chế mở miệng nói: “Na Na ở đâu, tại sao không tới đi làm?”
Lưu Mân ôm ngực cười lạnh: “Niếp Tiểu Bình cậu cứ luôn mang cái bộ dáng như người chết này! Càng là thích ai lại càng là khi dễ người ta, suốt ngày vác cái mặt thối, lại mồm miệng xấu xa xem ai cũng không không vừa mắt, biểu tình kia ai gặp đều muốn đánh chết cậu! Cậu cho là phụ nữ khắp thiên hạ đều là mẹ cậu sao lúc nào cũng phải nhường nhịn lo lắng cho cậu? Cậu nói xem cậu thế nào hả? Con gái nhà người ta tốt như vậy chỗ nào có lỗi với cậu mà phải ủy khuất bản thân chịu đựng cậu đây! Không cảm động đến rơi nước mắt đem con bé yêu thương trân trọng như Phật sống còn chưa tính, lại còn dám lãng phí tâm ý của người ta như vậy, xứng đáng bị người ta bỏ rơi mà!”
Niếp Duy Bình tức giận đến mức trước mắt chỉ còn màu đen, trước đây chỉ có có hắn nói lời ác độc công kích người khác nhưng hiện tại là sao đây? Hắn bị cha già ở nhà dạy dỗ còn chưa tính, mà mới sáng sớm đã bị Lưu Mân mắng cho một chữ đều nói không được!
Lưu Mân giống như biết hắn đang suy nghĩ cái gì, nhíu mi trào phúng nói: “Cậu còn muốn không phục! Biết lúc này vì sao không thể phản bác không, đuối lý a! Hừ, tìm không thấy người thì bắt đầu sốt ruột ? Tôi nói cho cậu, về sau a, chỉ có mình cậu khóc thôi!”
Lưu Mân lưu loát đem Niếp Duy Bình sụp đổ hoàn toàn, sau nhiều năm áp bách rốt cục nông nô cũng có thể xoay người ca xướng, rất là hãnh diện vui vẻ a!
Niếp Duy Bình nắm chặt cái cốc đến mức các khớp ngón tay đều trắng bệch, mu bàn tay nổi gân xanh, có thể thấy được sự tức giận đến cực điểm.
Nhưng cố tình…… Thật sự giống như lời Lưu Mân nói, bởi vì đuối lý cho nên mấy lời thối độc đều ngạnh ở cổ họng không thoát ra được……
Thiếu chút nữa tự độc chết chính mình!
Niếp Duy Bình thở ra một ngụm ức khí thật dài, lãnh đạm quay đầu bước đi, đi ngang qua thùng rác hung hăng ném cái cốc vào rầm một tiếng vỡ nát.
Lưu Mân không khách khí cười nhạo ra tiếng sắc nhọn lại chói tai, lớn tiếng châm chọc nói: “Ai nha, bác sĩ Niếp cậu nên kiềm chế chút! Có tiền cũng không nên đập phá như vậy, đừng làm mấy cô lao công tăng thêm lượng công việc……”
Niếp Duy Bình đen mặt mở cửa văn phòng chủ nhiệm, hung thần ác sát vọt tới trước bàn Trương Vi Đống, làm cho vị đại chủ nhiệm đang uống trà sợ đến mức phun nước ra bằng cả hai lỗ mũi.
Trương Vi Đống cái mũi vừa chua xót lại vừa đau, nước mắt tự động trào ra, luống cuống tay chân rút giấy lau, hàm hồ hỏ