Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.
…… Đi thôi, chúng ta trở về!”
Bạn nhỏ Na Viễn lôi kéo tay cô lắc lắc: “Cô út có phải lại cùng chú cãi nhau sao ạ?”
Na Na thở dài, không hé răng.
Tiểu tử kia quyệt miệng bất mãn than thở: “Chú ấy cũng thật nhỏ mọn! Cháu cùng Đinh Hiểu Kiệt đều đã làm hòa ~”
Na Na nhéo nhéo tay bé khen ngợi: “Tiểu Viễn thật sự là đứa trẻ ngoan!”
Na Viễn kiêu ngạo mà ưỡn ưỡn bộ ngực.
Làm xong cơm chiều Niếp Duy Bình còn chưa có trở về, Na Na nhìn nhìn một chút, do dự mà quyết định vẫn nên là chờ một chút.
Bảy giờ hơn, bạn nhỏ Na Viễn đói liền ngao ngao kêu gào, Na Na không thể làm gì khác đành phải cho tiểu Viễn ăn cơm trước.
Tiểu tử kia nắm thìa hướng miệng nhét cơm, nhai nhai nuốt xuống, sau đó đòi cô út bón cho mình ăn, cảm thấy mỹ mãn ăn thật là no.
Ăn uống no đủ xong, tiểu tử kia vuốt bụng hỏi: “Cô út ~ cô không vui?”
Na Na thu dọn xong, lắc đầu cười nói: “Cô út không có không vui nha!”
Na Viễn mất hứng quyệt quyệt miệng: “Cháu biết cô út không vui ~ đều là chú không tốt, khi dễ cô út~”
Na Na cảm thấy đầu óc nóng như đun sôi nước vội đem bát thìa đi rửa sạch, yết hầu như bị cái gì đó chặn lại làm cho cô một chữ cũng nói không nên lời.
Đến mười giờ bác sĩ Niếp còn chưa có trở về, Na Na liền hiểu được ý tứ của hắn.
Đứa nhỏ không chịu nổi đã sớm gật gù ngã trái ngã phải, ánh mắt mơ màng được Na Na ôm trở về phòng ngủ.
Tiểu tử kia nằm ở trên giường miễn cưỡng trợn mắt, hàm hàm hồ hồ oán giận: “Tại sao lại không ngủ giường lớn nha ~ không nên một người ngủ……”
Na Na đôi mắt đỏ lên, cúi người hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé, nhẹ giọng nỉ non nói: “Thực xin lỗi, tiểu Viễn…… Cô út vô dụng, chúng ta vừa mới chuyển nhà, về sau…… lại ủy khuất cháu……”
Tiểu tử kia ngủ thật sự ngoan, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bỉu môi, khò khè phun ra một chút nước miếng.
Căn nhà to như vậy bởi vì thiếu một người mà trở nên trống rỗng, Na Na ở bên cạnh bàn ăn ngồi hồi lâu, mới đưa đồ ăn lạnh như băng mang vào phòng bếp đổ đi.
Kỳ thật sau khi hai người ở chung một chỗ bởi vì trong nhà có trẻ nhỏ, Niếp Duy Bình đã sửa lại lịch công tác của hai người, cố ý chỉnh thời gian lệch với lịch của cô để tránh cho cả hai đồng thời trực ca đêm không có người chiếu cố tiểu Viễn. Na Na không phải lần đầu tiên một mình ở nhà nhưng cho tới bây giờ cũng không có khổ sở giống như thế này.
Ở trong này được một thời gian ngắn, đây là quãng thời gian vui vẻ hạnh phúc nhất của Na Na sau khi xảy ra tai nạn xe cộ đó, mặc dù cùng Niếp Duy Bình cãi nhau, mỗi ngày bị hắn khi dễ đến tâm tình buồn bực nhưng lại vẫn là vui vẻ thoải mái.
Na Na nằm ở trên giường của Niếp Duy Bình, trong bóng đêm nước mắt không ngừng chảy ra, ngày vui lại quá ngắn như vậy nhưng nhớ lại lại cảm thấy thật dài, Đây là hạnh phúc nhỏ bé không đáng kể nhưng giờ phút này toàn bộ đều đang gào thét nảy lên trong lòng, muốn không nhớ cũng không thể được.
Cô dùng hết dũng khí mới nói ra được lời thổ lộ lại bị dập nát hoàn toàn như vậy, hóa ra vốn là không nên hy vọng xa vời nhiều như thế!
Niếp Duy Bình tuổi trẻ anh tuấn, tiền đồ vô lượng…… Là cô tự mình đa tình mới có thể nghĩ hắn đối tốt như vậy là yêu mình.
Nhưng là…… Cô thật sự là rất thích a!
Không thể tự kềm chế mà thích hắn.
Na Na tuy nói hiện tại cuộc sống quẫn bách nhưng cô cũng là sống trong một gia đình hạnh phúc được nuông chiều mà lớn lên, cha mẹ ân ái, anh trai đối với chị dâu cũng là săn sóc yêu thương. Cô gái nào không ôm ấp tình cảm chứ, cô cũng từng tưởng tượng qua tình yêu trong tương lai, đối phương nhất định phải giống ba ba cùng anh trai ôn nhu cẩn thận như vậy, đối với chính mình sủng cưng chăm sóc.
Cho nên ngay từ đầu, Niếp Duy Bình ngẫu nhiên đối tốt với cô mà nói là hoàn toàn không đủ.
Người đàn ông lòng dạ hẹp hòi lại nói lời độc ác như vậy, tính tình cũng xấu như vậy, không tiếng động liền khi dễ mình đến nước mắt lưng tròng…… Nửa điểm cũng không phù hợp với tiêu chuẩn lý tưởng của cô.
Nhưng cô vẫn là bất tri bất giác thích hắn, tiếp xúc càng nhiều lại càng thích, dần dần cảm thấy không thể thoát ra, mặc dù không thể tin được tâm ý của hắn đối với mình nhưng vẫn là khống chế không được bị hắn hấp dẫn.
Niếp Duy Bình không ôn nhu không săn sóc, còn thường xuyên khi dễ mình…… Nhưng có quan hệ gì đâu?
Chỉ có cô biết, Niếp Duy Bình giấu đằng sau vẻ ngoài lạnh như băng là tâm tư ấm áp biết bao nhiêu!
Thậm chí ngay cả lời nói ác độc không được tự nhiên của hắn khi hắn lần lượt mềm lòng thỏa hiệp đều làm cho Na Na không thể ức chế tim đập thình thịch.
Na Na đem mặt vùi vào gối, chung quanh tất cả đều là hơi thở thơm mát của Niếp Duy Bình, nhưng người kia cũng sẽ không nhân lúc nửa đêm lặng lẽ ôm lấy cô vào lòng nữa……
Na Na nhỏ giọng nức nở, không biết khi nào thì sắc trời tờ mờ sáng, nắng sớm chiếu rọi, một đoạn trí nhớ khắc cốt ghi tâm cũng như một hồi mộng đẹp, đột nhiên bừng tỉnh.
Na Na nhẹ nhàng đứng lên thu dọn đồ đạc.
Lúc mới đến mới chỉ có hai túi nhỏ thời điểm ra đi mới phát hiện bất tri bất giác đồ đạc đã tích lũy nhiều như vậy.