Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.
a có đánh chết mày hay không!”
Niếp Duy Bình bị mắng không ngẩng đầu lên được, lỗ tai bị chấn động vang ong ong, da thịt lại bắt đầu đau như cắt, cau mày không kiên nhẫn nói: “Được rồi được rồi, con đã biết! Ba sai con đền, con về sau sẽ đối xử thật tốt với cô ấy!”
“Mày biết là tốt rồi!” Niếp Phụ Phong chướng mắt thằng con chết vì sĩ diện khẩu thị tâm phi lúc nào cũng tỏ vẻ xa lạ, phất phất tay đuổi người: “Lăn đi lăn đi, mau đem bản thân dọn sạch sẽ đi, đừng để ra cửa làm ta mất mặt xấu hổ!”
Niếp Duy Bình cầu còn không được vội vàng rời đi.
Trở lại phòng, Niếp Duy Bình nhíu mày cởi quần áo, vừa soi gương thì thấy sau cánh tay lưng mông tất cả đều là xanh tím ứ ngân, đây còn không tính là cái gì cả, làm cho hắn giận dữ là…… Vốn là khuôn mặt tuấn tú hoàn mỹ không tỳ vết cao quý lãnh diễm mà giờ phút này sưng như cái đầu heo, khóe miệng còn có chút máu nhìn rất mất tự nhiên!
Niếp Duy Bình tức giận đến suýt nữa đập vỡ gương, hé miệng muốn rống giận lại chạm vào chỗ bị thương đâu đến hút khí, thiếu chút nữa nước mắt chảy ra!
Lão ba, xem như người lợi hại!
Na Na lần đầu tiên đến tiểu khu này, cứ chạy không mục đích hồi lâu mới dừng lại.
Nhìn xe người đi lạitrên đường cái, Na Na lần đầu tiên cảm thấy mờ mịt.
Cô cũng không tin tưởng trên đời này chỉ có người tốt không có kẻ xấu, vẫn tích cực sống cuộc sống khoái hoạt khoan dung đối với mọi người, nhưng cô được cái gì đây, cũng chỉ có những lưỡi dao sắc luôn nhằm vào cô.
Còn nhớ rõ ba ba thường xuyên nói một câu: “Ưu thương, bi ai, cừu hận sẽ chỉ là cảm giác ngắn ngủi mà thiện lương, trí nhớ cùng yêu thương mới là vĩnh cửu.”
Từ nhỏ đến lớn, cô luôn ghi nhơ những lời này ở trong lòng, tin tưởng sự tốt đẹp có tồn tại, nhưng hiện tại một mảnh tình cảm thật tâm bị hiểu lầm thật sự làm cho cô sinh ra hoài nghi.
Na Na dùng khăn mặt ấm cẩn thận lau cho hắn, một bên mỉm cười nói liên miên: “Anh, gần bệnh viện chỗ em làm có nhà trẻ điều kiện tốt lắm, tiểu Viễn hiện tại chuyển tới đó a, em có thể ở bên nó nhiều hơn!”
Na Na nói xong thanh âm liền nghẹn ngào: “Anh, em thật vô dụng…… Mới trước đây anh mỗi ngày đều mang theo em, dù cho bị mấy đứa trẻ khác cười nhạo anh mang theo nha đầu lừa đảo chơi, xa lánh anh, châm chọc anh nhưng anh chưa bao giờ để ý tới, đi đến chỗ nào cũng đều mang theo em sợ ta bị khi dễ…… Nhưng hiện tại, anh chỉ có mọt đứa con em lại không có thể giống như anh trước kia đối với em cẩn thận chiếu cố nó! Anh, thực xin lỗi, em không thể cho tiểu Viễn cuộc sống yên ổn…… Nó hiểu chuyện lắm, cái gì cũng không oán giận nhưng em biết nó thực không có cảm giác an toàn…… Em lừa nó nói ba mẹ cùng chị dâu đi đến nơi rất xa, nói cho nó anh nhất định sẽ rất nhanh trở về chăm sóc nó…… Nhưng là đã hơn một năm, anh cũng không nguyện ý tỉnh lại, anh có biết hay không em thực rất sợ? Anh, anh vì sao lại có thể để em thất tín với tiểu Viễn lần nữa? Nó sẽ chán ghét người cô này……”
Na Na nước mắt không ngừng chảy xuống, ôm chặt anh trai dựa vào vai hắn òa khóc nức nở tựa như trước kia mỗi lần bị ủy khuất vậy, nhưng không giống trước là không còn có bàn tay ấm áp vỗ sau lưng mình sủng nịch dỗ dành, vẫn là bả vai kiên định tin cậy như cũ nhưng không còn dày rộng, nằm trên giường đã lâu làm tiêu hao thân thể hắn, làm cho vóc người đàn ông cao lớn cường tráng trở nên từ từ gầy gò ốm yếu.
Mới trước đây khi cha mẹ còn sống, tuy rằng ba chỉ là một ảnh cảnh nhưng cũng thường thường tăng ca, có đôi khi còn có trắng đêm không trở về nhà.
Mấy lưu manh gần đó bị tạm giam sau khi được thả ra thì thường đến nhà bọn họ ném đá đập cửa sổ trả thù, nửa đêm Na Na thường bị dọa đến thét chói tai, khi đó trong nhà chỉ có anh trai hơn mười tuổi ôm cô dỗ cô, thiếu niên đang vỡ giọng tiếng nói ồ ồ như vịt thật khó nghe, ban đêm yên tĩnh thanh âm thô to đó lại liều mạng đè thấp, tinh tế hòa hoãn trấn an cô khi còn nhỏ đi vào giấc ngủ.
Na Na như là muốn phát tiết mọi ủy khuất một bên khóc một bên đứt quãng tố khổ: “Anh anh mau tỉnh lại a…… Em thật sự rất nhớ anh, tiểu Viễn cũng rất nhớ anh…… Anh, em có thích một người, anh ấy là bác sĩ rất lợi hại, em không biết vì sao lại thích anh ấy…… Anh ấy tính tình thật xấu nhưng là người rất tốt còn đặc biệt dễ mềm lòng, anh ấy ở ngay bên cạnh em em không có cách nào để không thích anh ấy…… Nhưng là anh ấy lại không thích em…… Anh, anh tỉnh lại giúp em đi, nói cho em biết phải làm sao bây giờ? Em là thật sự rất thích anh ấy, không muốn anh ấy chán ghét em……”
“…… Anh vì sao còn không tỉnh, anh trước kia không phải như thế……” Na Na càng khóc càng thương tâm, thậm chí sinh ra oán giận, vừa ủy khuất vừa oán giận nói: “Anh trước kia cái gì cũng đều thương em, không để em phải khóc…… Nhưng hiện tại em khóc cầu xin anh như vậy mà anh cũng không chịu tỉnh…… Ô ô ô, anh em ghét anh……”
Na Na nghẹn ngào khóc và oán giận, bản thân cũng không biết đang nói gì cứ lẩm bẩm tâm sự mọi chuyện một cách linh tinh, khóc đến mức đầu vai Na Hác ướt một mảng lớn.