Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.
Sắc trời đã không còn sớm, Na Na thật vất vả ngừng nước mắt nhìn nhìn thời gian, một lần nữa đổi nước ấm sạch giúp anh trai lau xong, sau đó khụt khịt ra vẻ thoải mái mà nói: “Anh an tâm dưỡng bệnh đi! Em phát tiết xong thì tốt rồi…… Em không sao, tiểu Viễn cũng không có việc gì, chúng em đều rất tốt chờ anh tỉnh lại, anh đừng lo lắng a……”
Lưu luyến không rời còn muốn nói chút chuyện nhưng Na Na nhìn bầu trời đã không còn sớm chỉ có thể vội vàng rời đi.
Tới nhà trẻ, các bạn nhỏ chờ ở cửa đã được đón về khá đông, Na Viễn kiễng chân đứng ở ven đường nhìn xung quanh, mở to hai mắt gương mặt lo lắng, Na Na nhìn thấy lại cảm thấy lòng chua xót.
“Cô út” bạn nhỏ Na Viễn ánh mắt sáng ngời nhếch môi cười rộ lên, hai cái chân ngắn béo mập chạy thật nhanh về phía trước, kéo tay Na Na nói: “Cô út chúng ta buổi tối ăn cái gì nha ~ thật đói bụng quá cơ ~”
Na Na cười sờ sờ cái bụng mềm mại của bé, còn thật sự suy nghĩ trong chốc lát mới véo mũi bé cười nói: “Tối nay cô út mang cháu ra bên ngoài ăn đại tiệc được không?”
Tiểu tử kia cao hứng hoan hô, vươn cái đầu nhìn ngó xung quanh hỏi: “A ~ chú không đi cùng chúng ta sao?”
Na Na tươi cười chợt cứng đờ, ánh mắt ảm đạm miễn cưỡng nở nụ cười dỗ bé: “Chú ấy có việc bận, về sau chúng ta không thể lại quấy rầy chú ấy được!”
Tiểu tử kia vẻ mặt mất hứng chu miệng, miệng chu dài quả thực có thể treo cái túi nhỏ, rầu rĩ than thở: “Nhưng là…… Chúng ta vẫn luôn ở cùng nhau a ~”
Na Na thở dài, sờ sờ đầu bé nói: “Tiểu Viễn không phải cử chán ghét chú áy sao? ừm, như vậy đi…… Nếu tiểu Viễn muốn có chú chơi cùng cháu về sau cô út mời chú Ngụy đến được không?”
Vốn tưởng rằng đứa nhỏ đối với Ngụy Triết rất có hảo cảm nghe thấy sẽ vui vẻ, lại không nghĩ rằng bạn nhỏ Na Viễn nhăn mi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu thành một khối, nghiêm túc nói: “Cô út ~ cô không phải có mới nới cũ chứ?”
Na Na sắc mặt quýnh lên, dở khóc dở cười gõ vào trán bé một cái: “Xú tiểu tử, cháu học được nhiều mấy thứ linh tinh như vậy ở đâu hả!”
Tiểu tử kia xoa xoa gáy còn thật sự làm bộ khuyên nhủ: “Cô út như vậy thật không tốt nha ~ không thể tùy tiện vứt bỏ chú ấy ~”
Nghĩ nghĩ, bạn nhỏ Na Viễn nghiêm trang bổ sung nói: “Chú ấy cùng chú Ngụy…… Cháu còn hy vọng chú ấy có thể làm dượng út ~”
Na Na thật ngạc nhiên khó hiểu hỏi lại: “Vì sao a, tiểu Viễn không phải thực thích chú Ngụy sao?”
Tiểu tử kia làm bộ vỗ vỗ tay cô, nãi thanh nãi khí trả lời: “Ba ba nói qua, dượng út là người nhà ~”
“Ừm?”
Na Viễn vươn ngón tay mập mạp ấn mũi cô, ra vẻ người lướn giải thích: “Chú Ngụy rất tốt ~ đối với cháu rất tốt! Mang cháu đi ăn ~ chơi với cháu, còn dạy cháu trượt băng ~ không giống chú mỗi ngày mắng cháu nhóc béo, có đôi khi còn đánh mông cháu! Một chút cũng không khách khí! Nhưng là…… Chỉ có người nhà mới sẽ không khách khí a ~”
Thịt viên nhỏ nhiệt tình nói: “Chú Ngụy thực khách khí ~ cho nên chú Ngụy không phải người nhà ~”
Na Na ngây ngẩn cả người, hoàn toàn không nghĩ tới tiểu Viễn sẽ nói như vậy.
Đứa nhỏ thuần khiết ngây thơ đã có trực giác chuẩn xác, bọn chúng có thể cảm nhận được ai là thiệt tình đối tốt với mình.
Đó không phải nói Ngụy Triết đối với tiểu Viễn không tốt, chính là…… Cùng so sánh với Niếp Duy Bình, Ngụy Triết đối với tiểu Viễn không đủ thẳng thắn thành khẩn tự nhiên thật giống như có sự xa cách không giống như sự thân thiết của người nhà nên có.
Niếp Duy Bình cùng đứa nhỏ đều tính toán chi li thường mở miêngh chế nhạo, ngẫu nhiên tức giận còn có thể động thủ đánh vào mông bằng tay, thường thường khi dễ tiểu Viễn đến kêu cha gọi mẹ.
Nhưng bé con kia bên ngoài đánh nhau chịu ủy khuất…… Không để ý cái nhìn người khác đã đứng ra bá đạo bảo vệ bênh vực cũng là hắn!
Niếp Duy Bình là thật sự coi tiểu Viễn là đứa bé nhà mình mà đau.
Hắn cho tới bây giờ không coi mình là người ngoài, là thật tâm đau bé thương bé!
Na Na giật mình ngây ngốc trong mắt đột nhiên toát ra sự vui sướng nhịn không được mặt mày hớn hở ôm tiểu tử kia, hung hăng hôn bé một cái.
Một chút cũng không có quan hệ với việc đứa nhỏ thiên vị người đàn ông mình thương yêu…… Thật sự giống như miệng hắn nói là không thích cô sao?
Nghĩ đến bác sĩ Niếp ngại ngùng không được tự nhiên, Na Na trong lòng nặng nề đau khổ đột nhiên tan thành mây khói, như là bầu trời âm u chỉ một thoáng được ánh mặt trời chiếu rọi nói không nên lời sự vui sướng ấm áp!
“Tiểu Viễn……” Na Na ngồi xổm xuống, giữ vai bé cùng be sđối diện, trịnh trọng nói chuyện: “Cháu yên tâm, chú Ngụy chỉ là bạn tốt của cô út thôi!”
Na Viễn gật đầu không kiên nhẫn mở miệng thúc giục: “Được rồi cô út chúng ta mau nhanh đi ăn cơm đi ~”
Na Na ôm lấy bé, đem nhóc con mềm mại ôm vào trong ngực sung sướng cười nói: “Đi! Chúng ta đi ăn đại tiệc!”
Cái gọi là đại tiệc bất quá cũng chỉ là mấy món đồ ăn nhanh trẻ con thích ăn, Na Na tâm tình rất tốt còn ngoại lệ mua một cái bánh ngọt chocolate cho bé đỡ thèm.
Ăn uống no đủ, tiểu tử kia vuốt bụng tròn trịa, còn chưa hết thèm liền bắt tay vào ăn bánh chocolate.
“Cô ú