Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.
t. chúng ta đêm nay không ngủ cùng chú sao?”
Buổi sáng Na Na thu dọn đồ đạc đã nói cho bé, tiểu Viễn biết buổi tối sẽ đến nới khác ở.
Na Na lấy giấy lau cái miệng của bé, áy náy nói: “Thực xin lỗi bảo bối, cô út cam đoan, cháu chỉ ủy khuất vài ngày! Đợi khi tìm được căn phòng lớn xinh đẹp liền dọn đi!”
Na Viễn gật đầu, cánh tay béo an ủi sờ sờ mặt cô, thanh âm mềm nói: “Cháu không sao ~ tiểu Viễn chỉ cần cùng cô ở một chỗ sẽ thực vui vẻ!”
Na Na hôn tay bé, lôi kéo cánh tay nhỏ bé chậm rãi đi tới ký túc xá.
Ký túc xá quá nhỏ, Mao Đan đối với việc Na Na dắt theo cháu đến ở thật ra không có ý kiến gì còn vui mừng nhéo nhéo chơi đùa cùng thịt viên nhỏ rồi mới đi trực đêm.
Ký túc xá không thể so với nhà trọ, ngay cả nơi tắm rửa cũng đều không có, cũng may hiện tại thời tiết nóng cũng không lo lắng bị lạnh mà làm khổ đứa nhỏ.
Bạn nhỏ Na Viễn tuy rằng mới năm tuổi nhưng khá là chú ý, vẻ mặt trịnh trọng cự tuyệt đi WC nữ tắm rửa, lớn tiếng bảo mình là có tôn nghiêm nam tử hán.
Na Na dở khóc dở cười, chỉ phải đóng cửa ở phòng ký túc xá cho bé tắm rửa đơn giản, trẻ nhỏ ngoan thế nào cũng tránh không được làm cả phòng bị ướt, Na Na đem người ôm đến bên chăn rồi nhận mệnh cầm giẻ lau nhà.
Na Na bên này không quá tốt Niếp Duy Bình tự nhiên cũng không ổn.
Thiếu đi một lớn một nhỏ hai, Niếp Duy Bình cảm thấy thật hư không tịch mịch!
Trằn trọc nửa đêm mới mơ mơ màng màng ngủ.
Ngày hôm sau bị đánh thức, Niếp Duy Bình vươn ta tắt đồng hồ báo thức, từ từ nhắm hai mắt sờ soạng xung quanh một phen, đột nhiên giật mình cả kinh mới nhớ lại Na Na cùng đứa nhỏ tất cả đều không ở đây.
Mới sáng sớm mà tâm tình đã không tốt, Niếp Duy Bình nhìn gương cẩn thận cạo râu, tránh đi vết thương ở khóe miệng, mày nhíu thật chặt.
Sau khi súc miệng, Niếp Duy Bình hạ quyết tâm, hôm nay vô luận như thế nào đều phải đem con thỏ ngốc trở về!
Niếp Duy Bình nghĩ thật tốt ai biết đi đến phòng ban lại không thấy người.
Niếp Duy Bình sắc mặt khó coi chặn Lưu Mân lại, thái độ không tốt truy vấn: “Na Na lại không có tới?”
Lưu y tá trưởng cười hì hì nhìn hắn, không đáp hỏi ngược lại: “Cậu đeo khẩu trang làm gì?”
Niếp Duy Bình đeo khẩu trang che kín vết thương trên mặt, nghe thấy vậy trong mắt ánh sáng lạnh chợt lóe thản nhiên nói: “Có chút cảm mạo.”
Lưu y tá trưởng nhún vai: “Na Na có đến đi làm nhưng mà vừa mới bị Ngụy Triết kêu đi rồi, nói là muốn đi xem phòng ở…… Ai nha, Ngụy Triết này thật đúng là không tồi, bộ dạng soái không nói còn ôn nhu săn sóc, hào hoa phong nhã, không giống ai kia, miệng thối chỉ nói lời ác độc lại còn tự cho mình là đúng!”
Miệng thối chỉ nói lời ác độc còn tự cho mình là đúng cái người nào đó từ đầu đến chân đã tức giận đến mức trong mắt có thể phóng ra dao sắc rồi!
Tốt, mới từ bên này của hắn rời đi đã vội chạy tới bên cạnh người đan ông khác!
Niếp Duy Bình ghen tuông ngập trời, nếu không phải còn có ca giải phẫu đã chuẩn bị xong, hắn thật sự sẽ nhanh chóng thay quần áo đi bắt kẻ thông dâm!
“Ai, hối hận hả?” Lưu Mân vừa lòng nhìn đầy Niếp Duy Bình như oán phu một cái, khinh miệt cười cười xoay người từ từ tránh ra.
“Không nhanh tay thì tới khi chết sẽ không có ai khác cho đâu!”
Niếp Duy Bình cười lạnh một tiếng tỏ vẻ mình không thèm để ý. Sau đó quay người vội lấy điện thoại ra gọi cho người nào đó.
Lần này rất nhanh liền bắt máy.
Niếp Duy Bình không đợi đối phương nói chuyện, lãnh đạm mở miệng nói: “Bệnh nhân giường số năm giải phẫu, tám giờ rưỡi bắt đầu!”
Niếp Duy Bình nói xong liền trực tiếp tắt máy.
Na Na buông di động áy náy nói với Ngụy Triết bên cạnh: “Thực xin lỗi a, trong khoa có chút việc, tôi phải trở về đi làm…… Nếu được thì để hôm khác tới xem?”
Ngụy Triết tuy rằng không có nghe được tiếng nói trong điện thoại nhưng mà Na Na là một hộ lý mới vẫn còn đang luân chuyển có việc gì mà lại không thể không có cô, tại sao phải gọi cô trở về đi làm gấp như thế?
Ngụy Triết trong lòng biết rõ lại không có nói gì, cười gật gật đầu: “Là tôi không sắp xếp tốt đã vội vàng mang cô đi…… Lần sau hẳn là nên hẹn thời gian trước!”
Na Na vội vàng xua tay: “Ai, anh trăm ngàn đừng nói như vậy bằng không tôi càng áy náy ! Đã làm phiền anh rất nhiều rồi, tôi vốn cảm thấy anh nhanh chóng tìm được như vậy đều là vì muốn tốt cho chúng tôi thôi!”
Ngụy Triết xoay người đi trở về: “Tôi đưa cô đi, vừa lúc cũng muốn trở lại bệnh viện!”
Na Na một đường chạy chậm trở về phòng hộ lý vội vàng thay quần áo liền chạy hướng phòng giải phẫu.
Phòng vô khuẩn cũng không phải tùy tiện để người nào cũng có thể đi vào, Na Na lo lắng tùy tiện gọi người ta sẽ quấy rầy bác sĩ Niếp nên đành phải ngồi ở bên ngoài lo lắng chờ đợi.
Người nhà bệnh nhân giường số nắm đã chờ ở bên ngoài, trên khuôn mặt bà lão đầy vẻ tang thương tiều tụy, hai bàn tay gầy trơ cả xương gắt gao nắm chặt, đôi môi khô nẻ khẽ mấp máy giống như đang cầu nguyện.
Na Na trước đó có phụ trách chăn sóc phòng bệnh đặc biệt tự