XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1770 lượt.

giúp hắn có cái gì là không chiếm được đâu!”
La Hưng Lập ngoài miệng nói vẻ khinh thường nhưng trong lòng lại ghen tuông cùng buồn khổ chỉ có mình hắn rõ.
Đây là do hắn không có bối cảnh chỉ là dân thường tóc húi cua, đối với quan lại phú hào nên mới có tâm tình như thế.
Không ăn được bồ đào thì nói bồ đào còn xanh.
Lại luôn có ý nghĩ có tài nhưng không gặp thời tích tụ đã lâu.
La Hưng Lập biết mình muốn làm chủ nhiệm sợ là không có hy vọng, trong lòng mất mát làm cho hắn càng thêm cực đoan.
“Cậu nói như vậy chính là đang vũ nhục bọn họ!” Trương Vi Đống lắc lắc đầu: “Niếp chủ nhiệm cả đời đều kính dâng cho bệnh viện, cùng mẹ của tiểu Bình vẫn luôn mang công tác, bỏ qua gia đình của mình…… Cậu không biết, tiểu Bình cùng An An hai dứa nhỏ này từ bé đã không cùng cha mẹ thân cận qua, có đôi khi ngay cả chúng ta cũng đều băn khoăn lo lắng thay bọn chúng!”
Trương Vi Đống nhớ lại, trong giọng nói tràn đầy tôn sùng đối với vị thầy: “Bọn họ thật toàn tâm toàn ý vì bệnh nhân!”
La Hưng Lập nhíu nhíu mày, không rõ chủ nhiệm đột nhiên nói như vậy là muốn nói cái gì.
Trương Vi Đống thở dài: “Tiểu La, cậu rất tốt, công tác cố gắng có tâm vươn lên! Đối với bệnh nhân cũng thực có trách nhiệm…… Nhưng cậu có điểm không thể so với Niếp Duy Bình !”
La Hưng Lập hạ mắt, trong lòng suy nghĩ không rõ vấn đề.
Trương Vi Đống lời nói thấm thía: “Bác sĩ Niếp từ sớm đã đề cập với tôi, cậu ấy sẽ không tiếp nhận vị trí của tôi, cậu ấy nói rằng tính tình bản thân không thích hợp làm chủ nhiệm, cậu ấy thích toàn tâm toàn ý làm nghiên cứu cho nên khi đó thực nghiệm đầu đề tôi cho cậu ấy làm!”
La Hưng Lập kinh ngạc hỏi: “Hắn chủ động nói hắn không muốn?”
Trương Vi Đống gật gật đầu: “Tôi cũng hiểu được…… Tâm tư của cậu không bằng cậu ấy, nhưng làm chủ nhiệm đúng là cần phải biết ứng biến cùng báo cáo! Theo cá nhân tôi mà nói tôi càng tình nguyện để cậu nhận vị trí này!”
La Hưng Lập không biết nên nói tiếp như thế nào.
Trương Vi Đống cười một tiếng nói: “Cậu cũng đừng cảm thấy khó chịu gì, tôi không phải ở phê bình chỉ trích cậu…… Nói ra không phải tôi với cậu đều giống nhau sao! Tiểu La, đem nghiên cứu thực nghiệm giao cho bác sĩ Niếp mang tài năng cứu trị càng nhiều người, nhưng đem phòng giao cho cậu là mang tài năng sáng tạo hiệu quả và lợi ích rất tốt!”
“Hai người ai cũng có sở trường riêng, ở trong mắt tôi đều quan trọng như nhau!”
La Hưng Lập cảm xúc kịch liệt phập phồng, tư vị khôn kể có chút xấu hổ cúi đầu.
Trương Vi Đống nói một lúc mới thôi, bưng chén trà lên, trước khi đi vỗ vỗ bờ vai của hắn, chậm rãi nói: “Nhớ kỹ, thời điểm hướng về phía trước nên đối với người chung quanh cậu tốt một chút, bởi vì nếu ngày nào đó có rơi xuống cậu vẫn còn có thể gặp bọn họ!”
Văn phòng to như vậy mà chỉ còn một mình La Hưng Lập.
Bên ngoài âm thanh ồn ào trước sau như một, phòng hộ lý không ngừng có tiếng chuông, tiếng bước chân lui tới dồn dập…… Hết thảy mọi thứ đều quen thuộc như vậy, hiện tại lại làm cho La Hưng Lập cảm thấy thật an tâm.
Là hắn sai lầm rồi, lòng dạ hẹp không nói còn tự hạ thấp mình!
La Hưng Lập thật lâu chưa có bị ai nói ra suy nghĩ trong lòng như thế, mặc dù người kia là thầy của hắn, cuộc nói chuyện này làm cho hắn vừa thông suốt lại vừa tâm phục khẩu phục, đồng thời cũng làm lộ nét mặt già nua đỏ bừng.
Là hắn…… Tâm tư tiểu nhân, mất hết mặt mũi!
Niếp Duy Bình không có đi làm là chính xác, bằng không buổi họp sáng nay người chịu nhục trở thành vật hi sinh liền là hắn rồi.
Làm bác sĩ ngoại khoa, Niếp Duy Bình sớm đã thành thói quen nhanh chóng nhập tâm, trong thời gian ngắn điều chỉnh tốt trạng thái của mình cho nên mặc dù cả một ngày giải phẫu mệt mỏi mất nước, sáng sớm hôm nay vẫn ra khỏi cửa.
Niếp Duy Bình lái xe đến Lâm Hải, nhờ người quen cho xem toàn bộ bệnh án của Na Hác.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Hố mới báo trước:
Truyện thứ nhất vẫn như cũ là chuyện cũ về bác sĩ, văn án sơ định: “Bác sĩ tâm lý lừa gạt toàn dựa vào miệng.
Từ Thạc nghiên cứu tâm lý học, chính mình khó tránh khỏi có chút âm u vặn vẹo.
Đồng sự bác sĩ Niếp đường làm quan rộng mở lôi kéo con thỏ nhỏ ân ân ái ái, Từ Thạc trên mặt tỏ vẻ coi thường nhưng trong lòng thập phần ghen tị, quyết tâm nhất định tìm được miếng bánh ngọt phong cách tây tinh xảo để hãnh diện!
Không nghĩ tới, phí hết tâm huyết tìm kiếm, hóa ra lại chỉ là một cái bánh bao lớn từ bột lên men……”
Truyện thứ hai là thanh sắc dẫy, linh hồn chuyển hoán từ nhu nhược tiểu Bạch biến thân thành nữ lính đánh thuê bình tĩnh, tổ chức chủ lực đặc biệt, thành viên trong tổ đều là người kì tài, vài cái án kiện nho nhỏ cuối cùng là một bộ án lớn……






Niếp Duy Bình nhanh chóng xem xét bệnh án điều trị của Na Hác rồi rút hình ảnh CT hướng ra ánh sáng cẩn thận nghiên cứu.
Hồi lâu sau, Niếp Duy Bình vuốt mi tâm thở dài.
Khó trách con thỏ ngốc kia nhất định phải bám trụ ở quân tổng bệnh viện! Trước mắt thì ở trong nước, sở nghiên cứu của k