Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.

không đành lòng tưởng tượng đến phản ứng của Na Na.






Bà lão bên người không có thân nhân khác chỉ còn lại một đứa cháu còn nhỏ như vậy, hiện tại ngồi bên ngoài khóc khàn cả giọng hoàn toàn không thể chăm sócg! Na Na có chút đau đầu lại bất đắc dĩ, muốn giúp đỡ nhưng cái gì cũng làm không được.
Thân nhân mất đi, thống khổ đó không phải điều mà ngôn ngữ có thể trấn an.
Na Na đầy tâm trạng đứng ở phía sau rồi cũng chỉ có thở dài một tiếng, lấy chút nước cho cậu bé, vỗ vỗ bờ vai của cậu rồi cũng không có nhiều lời.
Cùng bác sĩ cấp cứu nói vài câu, Na Na chờ không kịp bà lão tỉnh lại liền vội vàng chạy lên phòng giải phẫu trên lầu.
Niếp Duy Bình đã sớm rời đi.
Lưu Mân ánh mắt sắc bén híp lại chậm rãi đảo qua gương mặt xấu hổ của La Hưng Lập, mỉm cười chậm rãi thả ra chuỗi ca thán: “Mấy người đều đã có tuổi rồi mà mắt nhìn lại không bằng cô gái nhỏ này a!”
La Hưng Lập cùng nhóm bác sĩ đối với Niếp Duy Bình phê bình kín đáo tất cả đều ngượng ngùng ngậm miệng.
Trương Vi Đống cúi đầu nhấp ngụm trà, nhai nhai lá trà trong chén nghĩ tới đầu năm nay nữ nhân quả nhiên không thể trêu chọc!
La Hưng Lập ở bệnh viện lăn lộn dốc sức làm nửa đời người, bao nhiêu thân nhân không có việc gì tìm tới náo loạn cũng chưa có thể náo được hắn, còn hai vị bác sĩ trẻ kia, mồm mép cũng coi như lưu loát nhưng đối với hai người phụ nữ kia lại có rắm cũng không dám phóng!
Trương Vi Đống gõ gõ mặt bàn cười ha ha làm người hoà giải: “Được rồi được rồi, mới sáng sớm nói ồn ào làm cái gì! Muốn cãi nhau không bằng đi thăm người nhà bệnh nhân a! Bác sĩ Niếp làm giải phẫu này là người nhà bệnh nhân kịch liệt yêu cầu , phiêu lưu cùng hậu quả đều cùng người nhà nói thật sự rõ ràng nhưng người ta vẫn như cũ kiên trì giải phẫu…… Trong viện họp không phải đã nói sao, nếu tiện cho dân, lợi dân, lấy lợi ích bệnh nhân cùng ý nguyện làm chủ! Cho nên bác sĩ Niếp làm như vậy cũng không bị chỉ trích nặng! Huống chi hiện tại người nhà bệnh nhân còn chưa có đến nháo, không có việc gì mấy người lại đi kiếm chuyện trước……”
Trương Vi Đống nhìn bọn họ thở dài: “Tôi biết tâm tư mấy người……Nhưng chẳng lẽ mấy người có thể cam đoan bản thân vĩnh không sai sót? Mấy người tự mình ngẫm lại xem bệnh nhân chết trên tay mấy người là bao nhiêu?”
“Thất bại có đôi khi so với thành công càng có ý nghĩa! Có đôi khi, một bệnh án tử vong nhưng so với một trăm lần thành công cứu chữa càng có thể xúc tiến bác sĩ trưởng thành hơn!” Trương Vi Đống âm thanh lạnh lùng nói: “Không nghĩ tới lần này giải phẫu học tập được kinh nghiệm, ngược lại lại nói chuyện không đâu rồi cằn nhằn kêu than, mấy người cũng thật có đạo đức nghê nghiệp a!”
Trương Vi Đống phất phất tay, không kiên nhẫn đuổi người: “Một đám cũng không ai làm việc a? Mấy giờ rồi còn không mau đi làm đi!”
Thời gian kiểm tra phòng đã đến, đại chủ nhiệm cũng đã nói như vậy những người khác tự nhiên cũng không có gì để nói, đều cầm đồ đi ra ngoài.
“Tiểu La, cậu ở lại tôi có việc muốn nói với cậu!” Trương Vi Đống từ từ uống ngụm trà, gọi lại La Hưng Lập người rõ ràng không phục ở lại.
La Hưng Lập động tác chậm lại sắc mặt khó coi quay trở lại: “Chủ nhiệm, có chuyện gì?”
Văn phòng không còn ai khác chỉ có hai người.
Trương Vi Đống chỉ chỉ ghế trước mặt, sắc mặt bình thường nói: “Ngồi xuống tâm sự!”
La Hưng Lập đại khái có thể đoán được ông muốn nói gì, sắc mặt không khỏi càng thêm khó coi, trong lòng ẩn chứa phẫn nộ bị đè nén, trong mắt rốt cuộc khó có thể che dấu ghen tị bất mãn của mình.
Rõ ràng là hắn vào trước, lí lịch so với Niếp Duy Bình kia cao hơn rất nhiều, nhưng hắn cẩn thận liều mạng như vậy, lại không được sự coi trọng của viện bằng thằng oắt kia! Ngay cả chủ nhiệm hắn coi trọng cũng xem trọng thằng oắt đó, khắp nơi thiên vị không nói bây giờ còn muốn bao che cho nó!
La Hưng Lập làm sao có thể phục?
Trương Vi Đống hiểu rõ cười cười, thản nhiên hỏi: “Tiểu La a, cậu không phải là cảm thấy tôi cố ý thiên vị bác sĩ Niếp?”
La Hưng Lập nghẹn miệng trầm mặc không nói, hiển nhiên là cam chịu.
Trương Vi Đống thở dài: “Cậu cũng xem như là do tôi nâng đỡ, nhiều năm như vậy, trong lòng cậu nghĩ cái gì tôi cũng có thể đoán ra không sai biệt lắm! Bác sĩ Niếp vừa tới đã nổi bật, trong viện còn có ý bồi dưỡng người tài……”
La Hưng Lập bực mình mở miệng: “Không phải là ở nước ngoài học vài năm sao?”
Trương Vi Đống nhìn hắn, đột nhiên hỏi: “Cậu có biết Niếp Phụ Phong là ba cậu ấy không?”
La Hưng Lập đột nhiên ngẩng đầu, hiển nhiên giật mình há hốc mồm: “Cái gì? Niếp chủ nhiệm là……”
Niếp Phụ Phong không muốn con mình dễ dàng được hưởng danh thu lợi, Niếp Duy Bình cũng không muốn dính dáng gì đến cái bóng của ông ấy.
Cha con hai người tuy rằng cùng tồn tại ở một bệnh viện, làm việc trong cùng một phòng nhưng lại không có người nghĩ tới bọn họ là cha con!
La Hưng Lập đầu óc vừa chuyển, nháy mắt cười lạnh hèn mọn nói: “Khó trách…… Hóa ra là được dựa bóng cây đại thụ, có Niếp chủ nhiệm trợ


Snack's 1967