Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1697 lượt.
ng có anh khẳng khái giúp đỡ…… Tôi cùng tiểu Viễn thật không biết làm sao bây giờ……”
Con thỏ nhỏ kia cảm động đến nước mắt lưng tròng, cảm giác sung sướng thật lớn khiến Niếp Duy Bình cảm thấy kiêu ngạo thỏa mãn cực độ.
Niếp Duy Bình lơ đễnh khoát tay chặn lại, cằm nâng lên, lạnh nhạt mở miệng nói: “Không có gì, một chút việc nhỏ thôi! Về sau nếu gặp khó khăn liền tìm tôi, đừng không biết xấu hổ mà phiền toái ‘Người khác’, có thể lại đây tìm tôi!”
Niếp Duy Bình đây là trực tiếp không coi mình là người ngoài, móng vuốt ma quỷ đã xuất ra, liền đem con thỏ nhỏ từng chút một vây bắt trong lòng bàn tay……
Niếp Duy Bình tâm tình cực tốt bước vào cửa phòng khám phía trước.
Vừa thấy đại sảnh đầy người huyên náo hỗn loạn đợi khám bệnh, Niếp Duy Bình liền cảm thấy phiền lòng, đặc biệt bởi vì nhiều người sinh bệnh đến bệnh viện càng làm cảm xúc không tốt, tình cảnh bi thảm hoặc là khóc lóc chửi bậy, tạo cho hắn áp lực thật lớn.
Bệnh viện là hình ảnh thu nhỏ của xã hội ồn ào, cởi bỏ vẻ ngoài phù hoa trở lại bộ dáng,tính cách vốn có của mỗi người.
Nơi này là khởi đầu của sinh mệnh, cũng là nới gắn kết với sinh mệnh, làm cho người ta có hy vọng cũng làm họ thất vọng, nơi đây còn chứa đầy bóng ma của tử thần, có thể làm cho người ta xóa đi đau xót, cũng có thể làm cho người ta thống khổ……
Mà địa phương nho nhỏ như vậy lại mỗi ngày trình diễn sự tàn khốc của sinh tử biệt ly, đem con người đứng trước tiền tài, ích lợi, dụ hoặc trở nên xấu xí. Dục vọng bị bộc lộ. Mặc kệ ngươi ở bên ngoài có bao nhiêu mặt nạ, nội tâm đáng ghê tởm đều sẽ bị bại lộ trước mặt người khác.
Na Na ngáp một cái, nghiêng đầu nhìn về phía Niếp Duy Bình dần dần xuất thần.
Đâyy là lần đầu tiên cô cẩn thận quan sát hắn.
Niếp Duy Bình đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, nhìn qua lạnh lùng cực độ hơn nữa hắn lại nói giọng đều đều, càng làm cho người bệnh tâm sinh ra e ngại, thành thành thật thật phối hợp với hắn.
Niếp Duy Bình thời điểm công tác rất chú tâm, ánh mắt chuyên chú làm cho Na Na cảm thấy hắn cùng bình thường có điểm không giống nhau, lại phá lệ hấp dẫn người khác.
Na Na nhìn nhìn, bất giác máu sắc nữ liền nổi lên, đôi mắt kính che đi hai mắt lãnh liệt của hắn lại thêm vài phần nhã nhặn. Gương mặt góc cạnh rõ ràng nhưng thân thể không quá cường tráng, ngược lại có vẻ như được vẽ phác thảo tạo sự tuấn lãng…… Còn có môi mỏng hơi cong khi nghiêm túc hoặc là khi tập trung giải thích có trật tự rõ ràng với bệnh nhân phương án trị liệu.
Na Na đang đắm chìm trong mùi vị của món ngon, đột nhiên một cô gái dáng người cao gầy tiến vào mang theo mùi hương khác nồng kích thích mũi cô,không thể nhịn được cô mở lớn miệng hắt xì một cái thật to!
Cô gái cao gầy trừng mắt ghét bỏ nhìn cô một cái, một tay che miệng mũi, một tay huơ huơ giống như đuổi thứ không sạch sẽ.
Na Na khụt khịt, đối với cô ấy xấu hổ mà cười cười.
Niếp Duy Bình nhướng mày, lạnh lùng nhìn người vừa tới, không kiên nhẫn hỏi: “Không phải đã nói qua với cô sao, điều trị tâm lý tầng ba phòng thứ hai, trung tâm phục hồi tinh thần ở tầng năm!”
Cô gái kia có mái tóc xoăn cuộn sóng thật xinh đẹp, chiếc váy ngắn chỉ qua mông phối hợp cùng giày cao gót, cô ấy có một đôi chân vừa dài vừa thẳng. Trên mặt trang điểm tinh xảo, đôi mắt cô ấy long lanh sáng ngời nhìn chằm chằm bác sĩ Niếp, tản ra ánh hào quang như nóng lòng cùng sự cuồng nhiệt.
Na Na gãi gãi cằm, cảm thấy ánh mắt kia thật giống như Mao Đan nhìn thấy một cái váy đẹp mới, cũng không quản cái giá đắt thế nào, hợp hay không hợp với mình, vô luận như thế nào đều phải mặc vào thử xem.
Cô gái xinh đẹp ngời xuống trước bàn công tác, tao nhã khoát một chân lên, cười đến quyến rũ động lòng người: “Bác sĩ Niếp anh cũng thật không biết thương hương tiếc ngọc! Em đoán chắc thời gian anh đến đây khám bệnh, cũng không phải là do anh không hiểu phong tình ư!”
Niếp Duy Bình khóe mắt rất nhỏ vừa nhếch, biểu tình đờ đẫn nói: “Tiểu thư, không thể dừng thuốc! Bệnh tình của cô thiệt không nhẹ!”
Cô gái đó trừng mắt nhìn, hiển nhiên không phải là lần đầu tiên bị lời nói của Niếp Duy Bình đả kích, thâm ý cười nói: “Em đúng là bị bệnh không nhẹ, nhưng bác sĩ Niếp anh lại là thứ thuốc duy nhất của em!” (buồn nôn quá =.=)
Na Na mặt bị co rút mạnh, thiếu chút nữa bị sự thổ lộ nũng nịu đầy ghê tởm này mà nôn hết cả ra.
Niếp Duy Bình liếc mắt nhìn con thỏ nhỏ một cái, mặt bình tĩnh mà cảnh cáo: “Tiểu thư, bệnh viện không phải là nơi để trêu đùa, tôi còn có rất nhiều bệnh nhân, mời cô không cần làm chậm trễ thời gian của mọi người!”
Cô gái xinh đẹp mân mê miệng, ngược lại càng áp sát, hai khửu tay chống lên bàn, hai tay đỡ má, biểu tình nhìn qua thật vô tội, hai khỏa lê tuyết bị tay ép sát tạo ra khe rãnh sâu lấm ló như ẩn như hiện, trắng trợn khiêu khích.
“Đừng vậy mà bác sĩ Niếp, em cũng là bệnh nhân của anh,anh cần phải đối xử bình đẳng nha!”
Na Na rốt cuộc nhịn không được, bụm mặt nhịn cười đến