Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341935
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1935 lượt.
nhói, ôn nhu nhỏ nhẹ không ngừng vỗ về bé, khuyên bé tắt điện thoại ở nhà chờ cô.
Niếp Duy Bình đã gọi điện thoại về phòng xin phép, Trương chủ nhiệm giúp hắn thay ca, để cho hắn thật tốt giúp cô bé ngốc.
Niếp Duy Bình một bên nắm tay lái, một bên rút khăn tay đưa cho cô: “Đừng lo lắng, không có việc gì……”
Na Na áy náy không thôi, chỉ hận chính mình không thể sớm một chút đem tiểu Viễn giữ bên người.
Rốt cục đến nơi, xe còn chưa dừng hẳn, Na Na liền khẩn cấp đẩy cửa xe nhảy xuống.
Niếp Duy Bình xe cũng chưa tắt liền vội vàng đuổi kịp cô, theo cô cùng lên lầu.
Na Na thở hồng hộc về nhà, vừa vào cửa chợt nghe đến tiếng khóc Na Viễn, bà Trần ôm bé vào trong ngực, một bên nhẹ nhàng vỗ lưng bé, một bên liên miên nhỏ giọng an ủi bé.
Nghe được khóa cửa có tiếng vang, Na Viễn lập tức từ trong lòng bà Trần ngẩng đầu lên, khuôn mặt mượt mà nhỏ nhắn mang theo ửng hồng mất tự nhiên, ánh mắt thật to mơ màng, nhìn thấy cô nhỏ thân ái trở về, nháy mắt lại bắt đầu sụt sịt khóc.
“Cô……”
“Ngao ô ô– chú bại hoại! Tay thật hư, miệng thật hư, toàn thân đều thật hư…… Không cần chú ôm, cô nhỏ cứu cháu……”
Bạn nhỏ Na Viễn nhất thời nổi giận, gương mặt nhỏ mập mạp bởi vì giận mà càng thêm hồng, một bên gào khóc mắng to, một bên vung cánh tay béo như cây cải củ hướng hắn mà đánh.
Niếp Duy Bình tay mắt lanh lẹ bắt lấy cánh tay bé, âm thanh cười gian trá, trầm giọng uy hiếp nói: “Cô nhỏ cùng bà nội đau lòng cháu, chú cũng sẽ không mềm lòng! Nếu còn nháo, chú liền đem cháu vứt xuống!”
Bạn nhỏ Na Viễn vừa nhát vừa khéo, đột nhiên dừng lại khóc nháo.
Nhóc con chưa khi nào chịu đe dọa như vậy! Trước kia mặc kệ gây nhiều họa như thế nào, ba ba đều luyến tiếc làm như vậy với bé, nhiều nhất cũng chỉ không mặn không nhạt mắng vài câu, hoặc là đè bé lại giả bộ nhịp nhịp vào mông bé, căn bản không giống như chú thật hư này, nói đánh là đánh ngược đãi bé!
Niếp Duy Bình khi kê thuốc hay dùng để chuyên trị con trẻ với nụ cười âm hiểm như vậy thật vô cùng tốt, bạn nhỏ Na Viễn thành thật đầy ủy khuất ghé vào đầu vai hắn, nước mắt rơi như mưa, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy thương tâm nhăn như bánh bao nguội, nhưng vẫn chỉ cắn răng không dám sụt sịt một tiếng……
Niếp Duy Bình vừa lòng cười cười, Oắt con này chính là thiếu bị thu thập, đây không phải đã ngoan hơn sao!
Na Na căn bản không nghĩ muốn bảo bối mình đặt ở trong tim cũng đau bị bác sĩ Niếp vuốt ve chịu khổ, vội vàng thu thập vài món quần áo của Na Viễn, cầm túi sách của bé, thu thập thật tốt mới nói với bà nội: “Bà nội, tiểu Viễn cháu trước hết mang đi, tạm thời để bé ở lại bên người cháu, cháu sẽ chăm sóc bé……”
Bà Trần vẻ mặt đầy áy náy xin lỗi lôi kéo tay cô hỏi: “Đứa trẻ ngoan, cháu không phải oán bà nội không đem tiểu Viễn chiếu cố tốt chứ?”
Na Na vội vàng lắc lắc đầu, cười giải thích nói: “Bà nội, bà nói như vậy thì không coi cháu là người nhà! Bà là nhìn cháu cùng anh trai lớn lên, từa bé đã thương đã đau chúng cháu, cháu cùng anh trai vẫn đều coi bà là người thân, tiểu Viễn giao cho bà, cháu như thế nào lại lo lắng? Lần này chuyện tình cũng chỉ là chuyện ngoài ý muốn nho nhỏ, cháu sao có thể trách tội bà!”
Na Na cười khổ thở dài: “Chính là tiểu Viễn thật sự quá nhỏ, sau chuyện ngaofi ý muốn kia, bé tuy rằng không nói, cháu cũng biết bé sợ hãi cùng bất an…… Bà nội, bà cũng thấy tiểu Viễn căn bản không muốn rời cháu! Bé còn nhỏ như vậy, bà một mình chăm sóc bé là quá sức…… Bà nội, bà yên tâm, cháu sẽ dẫn tiểu Viễn thường xuyên trở về thăm bà!”
Bà Trần cũng biết mình tuổi đã cao, chiếu cố đứa nhỏ thường xuyên cảm thấy lực bất tòng tâm, đặc biệt bà mấy năm nay đi đứng khó khăn, cũng không thể bồi tiểu Viễn sau khi ăn xong đi tản bộ, làm đứa nhỏ hiếu động nghẹn muốn hỏng rồi! Hơn nữa, tiểu Viễn đi theo bên người Na Na cũng có thể được giáo dục tốt hơn so với đi theo bà già mắt kém như bà rồi.
Bà Trần khuôn mặt nhăn nheo chậm rãi thả lỏng, hai mắt đục ngầu toát ra thương tiếc cùng lo lắng đối với Na Na.
“Đứa ngốc, không có việc gì liền trở về nhiều với bà nội, bà nội ở chỗ này để ý nhà cửa chờ cháu về! Cháu cũng nên để ý mình một chút, vừa mới rồi thằng nhóc đó cũng rất được a, cháu nên nắm thật chắc nha!”
Na Na vốn đang lo lắng cùng cảm động nhất thời trở nên quýnh quáng, dở khóc dở cười lắc đầu nói: “Bà nội ~ Bác sĩ Niếp hiện tại công tác cùng phòng với cháu, hôm nay vừa lúc đi cùng hắn cho nên hắn mới có thể có ý tốt đưa cháu trở về! Chúng cháu trong lúc đó căn bản là không có gì! Hơn nữa…… Người như bác sĩ Niếp là chuyên gia y học rất có tiền đồ, như thế nào lại nhìn trúng cháu, một hộ lý nho nhỏ?”
“Đứa ngốc này!” Bà Trần không muốn nghe cô hạ thấp bản thân như vậy, mặt không cho là đúng vỗ tay cô nói: “Cháu nha, không biết mình có bao nhiêu điểm tốt, ai may mắn cưới được cháu hẳn là phúc khí mười tám đời nhà hắn…… Đừng suy nghĩ vớ vẩn, trên đời này không có người nào xem thường cháu! Con nghe bà nói đi, phải nắm thật chắc vào!”
Na Na tạm biệt bà Trần đi xu