Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm
Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341751
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.
p Duy Bình ngoài miệng kiên cường, trong lòng lại cân nhắc, con thỏ nhỏ nếu thật sự có thái độ nhận sai thật tốt, tắm rửa ngoan ngoãn nằm trên giường mặc hắn làm…… Hắn muốn cắn chỗ nào, dùng phương thức gì ăn, ăn mấy lần thì có vẻ thích hợp đây?
Thịt viên tròn nghiêng đầu, không rõ làm sao để nói với hắn tiếng “xin lỗi” hộ cô út, chú vì sao lại nói nhiều lời kì quái như vậy.
Không đợi bạn nhỏ Na Viễn mở miệng hỏi, có người nhà bệnh nhân phát hiện bác sĩ Niếp ở đây liền gào khóc cầu xin.
“Niếp chủ nhiệm, cầu xin cậu tìm biện pháp khác…… Tiền không là vấn đề, thuốc có đắt cũng không sao! Cầu xin cậu thử tìm cách……”
Niếp Duy Bình nhíu nhíu mày, đem đứa nhỏ ôm chặt vào trong lòng giận dữ nói: “Thực xin lỗi, tôi đã nói qua cùng mọi người, không phải tôi không tìm cách nhưng là đã không có biện pháp khác…… Sớm một chút chuyển đi Lâm Hải, bệnh nhân cũng có thể bớt chịu tội một chút.”
Niếp Duy Bình cũng thực đồng tình với người phụ nữ này, đứa con duy nhất bị ngã giàn giáo, thật vất vả cứu được nhưng lại thành người thực vật.
Nhà bọn họ là hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau, bởi vì là người nhà quân nhân mới có thể hưởng chế độ chăm sóc đặc biệt, nên Niếp Duy Bình mới đề nghị bà ấy đem con chuyển tiến tuyến dưới của quân tổng bệnh viện là trại an dưỡng Lâm Hải, ở đó có nhân viên chuyên nghiệp chiếu cố, bà ấy cũng bớt một phần vất vả.
Người nhà bệnh nhân mái tóc xám trắng, khuôn mặt tiều tụy làm cho người ta không đành lòng mà bi ai: “Niếp chủ nhiệm, tôi chỉ có một đứa con này, cậu nói xem làm sao tôi có thể buông tay…… Nó còn trẻ như vậy……”
Tầm mắt người nhà bệnh nhân chuyển qua trên người tiểu Viễn trong lòng hắn, thương tâm muốn chết cầu xin: “Niếp chủ nhiệm, cậu cũng là có đứa nhỏ…… Người đầu bạc tiễn người đầu xanh, đây không phải là muốn mạng của tôi sao! Cầu xin cậu tìm biện pháp khác……”
Na Viễn ánh mắt trừng lớn lôi kéo góc áo Niếp Duy Bình, nhỏ giọng hỏi: “Chú ~ bà ấy thật đáng thương, con của bà ấy cũng muốn đến Lâm Hải ở sao?”
Niếp Duy Bình sờ sờ đầu bé: “Đúng vậy.”
Tiểu Viễn quay đầu vươn cánh tay nhỏ mập mạp, mềm nhẹ giúp bà ấy lau nước mắt, vẻ mặt đồng tình an ủi nói: “Bà, bà đừng khóc nha ~ ba ba của cháu cũng ở tại Lâm Hải, hai người có thể làm bạn nha! Chờ khi bọn họ nghỉ ngơi tốt có thể về nhà rồi ~”
Thanh âm trẻ nhỏ cùng bàn tay mềm mại làm cho nước mắt bi thương của người nhà bệnh nhân rơi như mưa, khóc càng thêm xé lòng.
Người phụ nữ ấy còn khóc cầu cái gì Niếp Duy Bình hoàn toàn không chú ý tới, lý trí đều đang cực kì kinh hãi, trái tim không chịu khống chế mà thắt chặt lại.
Niếp Duy Bình mặt không chút thay đổi đứng lên ôm thịt viên nhỏ hốt hoảng đi ra văn phòng.
Na Viễn ghé vào đầu vai hắn, vung tay nhỏ bé tạm biệt người phụ nữ kia.
Niếp Duy Bình đem người mang đến phòng trực ban, ánh mắt phức tạp theo dõi bé trầm mặc không nói.
Tiểu tử kia mẫn cảm nhận thấy được tâm tình hắn không tốt, thật cẩn thận hỏi: “Chú làm sao vậy?”
Niếp Duy Bình trầm mặc thật lâu sau mới mở miệng, thanh âm trầm thấp khàn khàn: “Ba ba của cháu…… Vì sao lại ở Lâm Hải?”
Nhắc tới ba ba, tiểu tử kia tâm tư bị tổn thương ảm đạm nói: “Ba ba lái xe đưa mẹ cùng ông bà nội đi đến một nơi thật xa ~ cô út nói ba ba đi dường rất xa nên quá mệt mỏi, bây giờ phải ngủ thật lâu mới có thể tỉnh lại……”
Niếp Duy Bình tâm như bị véo thạt mạnh nói không rõ là nam kham, là phẫn nộ hay vẫn là thương cảm, đau lòng.
“Ba ba cháu khi nào thì…… Bắt đầu ngủ ?”
Na Viễn buồn rầu nghĩ nghĩ, lắc đầu nói: “Đã thật lâu a, không nhớ rõ…… Ba ba hư rất lười, cũng không chịu dậy mang tiểu Viễn đi chơi!”
Niếp Duy Bình hạ mắt, tự giễu cười rộ lên.
Thì ra là thế……
Hắn đã nói rồi, trên đời này làm sao có thể vô duyên vô cớ bao dung?
Hóa ra ngay từ đầu đối với hắn là có mục đích !
Niếp Duy Bình cảm thấy có một cái động không đáy âm u đáng sợ, bị lừa gạt bị hãm hại cũng không phải chưa từng có…… Nhưng cho tới bây giờ lại chưa một lần nào làm cho hắn phẫn nộ như thế!
Trước đây không phải là không có nghi hoặc, hắn chỉ nghĩ rằng trong nhà cô xảy ra biến cố gì đó mới có thể để cô một mình vất vả mang theo đứa nhỏ sinh sống, vì không muốn để cô nhớ lại chuyện thương tâm nên đối với chuyện này hắn không hề muốn đề cập tới.
Hắn nghĩ rằng rốt cục cũng tìm được một người nguyện ý chịu sự xấu tính của mình, có thể thông cảm với sự phòng bị cùng bất lực của mình, có thể hiểu được tâm tư không thể không cứng rắn của mình, tương lai dù ngắn ngủi hay dài dằng đẵng đều có một người ngày đêm làm bạn sẽ không để hắn rơi vào bóng đêm vô tận.
Nhưng hết thảy cũng chỉ là một mình hắn hy vọng xa vời thôi……
Kỳ thật sớm nên phát hiện cho tới nay đều là hắn tự mình đa tình, cho dù hiện tại đã thân mật khăng khít, hắn tính mang cô về nhà nhưng cô lại vẫn như cũ coi hắn là người ngoài!
Na Na mang theo bọc nhỏ trở lại, nhìn thấy gương mặt lãnh nghiêm của Niếp Duy Bình thì có chút ngượng ngùng, nghĩ đến hắn còn tức giận liền chủ động mở miệng nói: “Còn hơn hai mươi phút nữa là đến giờ làm, anh m