Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.

ng, thật đúng là thật có lỗi! Tôi không thích cô, cũng không tính ở cùng với cô!”
Na Na đột nhiên ngẩng đầu, không thể tin trừng lớn hai mắt, cả người hoàn toàn u mê, đầu óc ông một tiếng nổ vang trắng xóa một mảng, lúng ta lúng túng thấp giọng nói: “Nhưng là, chúng ta……”
“À.” Niếp Duy Bình nhìn chằm chằm màn hình máy tính không chút để ý trả lời: “Mọi người đều đã là người trưởng thành rồi, nam nữ hoan ái theo như nhu cầu…… Cô cũng nghĩ dùng thân thể hối lộ tôi để chữa bệnh cho anh trai, có thể thấy được cô cũng không phải quá đê ý như vậy!”
Trầm mặc hồi lâu, Na Na ngơ ngác gật đầu, nghẹn ngào nói nhỏ: “Em hiểu rồi, bác sĩ Niếp…… Là em không biết điều, thực xin lỗi! Anh yên tâm, em về sau sẽ không quấy rầy anh nữa……”
Na Na nói xong, thương tâm hoảng sợ xoay người chạy đi, không cẩn thận va vào xe đẩy nhưng không để ý nhà nhanh chóng chạy trốn khỏi phòng thí nghiệm.
Niếp Duy Bình lẳng lặng ngồi ở trước máy tính, hồi lâu đột nhiên nâng tay cầm chuột ném thật mạnh vào vách tường đối diện, phanh một tiếng chuột liền vỡ nát.
Đây là thích của cô?
Đây là thích của cô!
Niếp Duy Bình tự giễu cười ra tiếng, hắn chỉ có được một câu thổ lộ tình cảm không mấy chân thành, nhưng cái thích của cô cũng chỉ có như thế!
Hắn lòng dạ hẹp hòi mới trả thù một chút, cô có thể nói đi là đi nửa điểm lưu luyến cũng không có!
Niếp Duy Bình tức giận đem tư liệu trên bàn vo thành một đoàn, đá văng bàn ghế phát tiết cảm xúc rồi bỏ đi.
Cha Niếp trước khi khi còn làm ở quân tổng bệnh viện không có nhiều thời gian, cha Niếp là bác sĩ vì để tiện đi làm nên mua một căn phòng ở, vừa ở cũng là ở liền hai mươi năm.
Niếp Phụ Phong hơn mười tuổi liền vào bộ đội, sau khi lăn lộn vài năm vượt qua khảo hạch khi giải phóng liền tới bệnh viện quân đội, bởi vì thành tích vĩ đại nên được đảng ủy bồi dưỡng đưa đi nước ngoài học tập, sau khi về nước trực tiếp công tác ở bệnh viện quân tổng rồi quen biết mẹ của Niếp Duy Bình.
Bởi vì học y, Niếp Phụ Phong ba mươi mấy tuổi vẫn chưa có kết hôn, thời kì đó, ba mươi tuổi còn chưa kết hôn đã là ế. Mẹ của Niếp Duy Bình cũng thuộc hàng ngũ nữ thanh niên lớn tuổi chưa kết hôn, ở bệnh viện trong hội có bác gái nhiệt tình tác hợp vậy nên hai người liền nhanh chóng coi mắt.
Niếp Phụ Phong nửa đời gắn liền với bệnh viện nên bị viêm dạ dày cấp tính, hiện tại ở nhà tĩnh dưỡng liền quan tâm chuyện tìm vợ cho con.
Lúc Niếp Duy Bình về nhà, Niếp Phụ Phong tự mình ra cửa đón, con dâu tương lai tới cửa trong nhà đã quét tước dọn dẹp lại một phen.
Niếp Phụ Phong sau khi thăm dò con mình một hồi mới buồn bực hỏi: “Con bé đâu?”
Niếp Duy Bình sắc mặt chuyển đen, tức giận trả lời: “Ai cái gì chứ, vừa quen không tới vài ngày, con cảm thấy không thích hợp nên……”
Niếp Duy Bình nói còn chưa xong một miếng giẻ lau nhà đen thùi liền bay đến trước mặt hắn, nhanh nhẹn tránh thoát lại vẫn bị dính đầy đầu nước bẩn.
Niếp Phụ Phong chống tay tức giận đến trợn tròn mắt, chỉ vào mũi hắn tức giận mắng: “Vừa quen không tới vài ngày có thể đem con bé nhà người ta lôi lên giường sao? Cái đồ vô liêm sỉ nhà anh! Đừng cho là tôi không biết! Với cái dứa hạnh thối tha nhà anh nào có người nào chịu được!”
Niếp Duy Bình lau nước bẩn đang tức giận muốn đòi mạng vừa nghe vậy liền nhìn một cái xem thường, cười nhạo ra tiếng: “Bây giờ là thời đại nào chứ, nếu trước khi lên giường phải kết hôn, con đây không phải đã cưới cả một hậu cung?”
“Câm miệng, mày còn dám nói!” Niếp Phụ Phong khinh miệt đánh giá hắn một cái, đem giẻ lau ném vào thùng nước không chút khách khí chế ngạo: “Chỉ bằng anh? Còn vọng tưởng ba ngàn người đẹp? Anh chống đỡ nổi không? Trong đó còn bao gồm cả tay phải của anh sao?”
Niếp Duy Bình tức giận đến sắc mặt xanh mét, khinh thường con mình như vậy có phải là người cha tốt sao!
Niếp Phụ Phong thản nhiên tà nghễ liếc mắt nhìn hắn một cái, tự đắc cười cười, vênh mặt hất hàm sai khiến nói: “Lau rửa sạch sẽ rồi mang ra ban công phơi nắng…… Nếu con bé không xem anh vừa mắt……”
“Cái gì là không xem con vừa mắt?” Niếp Duy Bình diện mạnh miệng nói: “Là con không vừa mắt cô ấy!”
Niếp Phụ Phong cũng không có phản bác, chính là ánh mắt kia đều là không chút tin tưởng, thản nhiên tiếp tục nói: “…… Buổi tối anh tự lấy đồ ăn thừa trong tủ lạnh ra mà ăn đi!”
Niếp Duy Bình tức giận đến phổi cũng đau, Đây mà mà cha đẻ sao, hắn rõ ràng là bị nhặt về mà!
Hắn đây không phải là vội vàng tìm ngược a!
Niếp Duy Bình không khỏi căm hận chính mình chân quá dài, cư nhiên đầu óc vừa mới chuyển thì đã về đến nhà, trong lòng đối với đầu sỏ gây nên con thỏ nhỏ kia, không khỏi càng tức giận!
Na Na hốt hoảng đến lúc tan tầm, mặc cho Lưu y tá trưởng nói bóng nói gió thế nào đều một chữ cũng không nói.
Thời tiết càng ngày càng nóng, thời điểm tan tầm mặt trời còn thiêu đốt. Na Na đi tới nhà trẻ đón tiểu Viễn, tiểu tử kia nghi hoặc hỏi: “Chú đâu ạ?”
Trước nay khi Na Na tới đón đều là cùng Niếp Duy Bình tới đón bé.
Na Na miễn cưỡng cười khổ, sờ sờ đầu bé nói: “Chú còn có việc của mình


Old school Easter eggs.