Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341561

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.

ếng va chạm hơi lớn, hai chiếc xe đồng thời thắng gấp, dừng lại.
Nhất Thế thắng xe đột ngột, vừa ổn định lại thân mình, nhìn chiếc xe đối diện liền sững sờ ngay lập tức.
Tống An Thần ngồi trong xe, nhìn cô chòng chọc, ánh mắt cực kỳ hờ hững, mặt mày vô cảm, hai tay nắm chặt vô lăng, không biết đang nghĩ gì. Nhất Thế thình lình có cảm giác lúng túng bị “bắt gian tại giường”, nhất thời không biết nên thế nào.
Đột nhiên Tống An Thần lùi xe, quẹo cua, nhanh chóng lái ra khỏi bãi xe. Thậm chí Nhất Thế có thể nghe thấy tiếng bánh xe ma sát với nền đường rít lên dữ dội, làm cô cảm thấy lo sợ bất an. Ngôn Hành ngồi bên chứng kiến toàn bộ quá trình, xoa đầu Nhất Thế, “Cho em mượn xe, em đi giải thích đi.”
“Không cần đâu.” Nhất Thế tiếp tục lái xe, tìm chỗ đậu ổn thỏa. Mặt cô cũng không có biểu hiện gì, nhìn không ra vui hay buồn.






Nhất Thế cảm thấy hết sức ân hận, chiếc xe đẹp thế này lại bị cô tránh một cú mà trầy trụa hết. Tuy sư huynh nói giỡn là tặng cho anh một ngạc nhiên bất ngờ trước lúc chia tay nhưng Nhất Thế vẫn cảm thấy khó chịu.
Trong óc cô cứ thoáng hiện vẻ mặt vô cảm của Tống An Thần, ánh mắt nhìn cô chòng chọc, xua mãi không đi, khiến Nhất Thế cảm thấy mình đã làm sai thật rồi.
Nhưng cô sai chỗ nào chứ? Cô và Tống An Thần lại chẳng có quan hệ gì, anh quản gì cô? Nhất Thế thuyết phục mình như thế, cũng cứ vậy mà cho qua. Tống An Thần dường như tức giận thật, trước đó thỉnh thoảng còn nhắn tin hỏi này nọ, từ lúc cô về sớm đến giờ, đừng nói là tin nhắn, thậm chí gặp nhau trong giờ làm việc, anh đi thẳng qua cô, xem cô là không khí. Nhất Thế cảm thấy anh nhỏ nhen, lại thấy mình mâu thuẫn.
Rõ ràng là cô không muốn gặp anh, đáy lòng có chút bài xích anh nhưng bây giờ anh thật sự không để ý đến cô, cô lại có phần ấm ức, muốn giải thích một hồi, lại thấy mình ngớ ngẩn.
Hai người chiến tranh lạnh chừng mười ngày thì đúng dịp sư huynh đi Mỹ du học, Ngôn Diễm cũng thuận tiện xuất viện về Mỹ tiếp tục điều trị. Nhất Thế làm thủ tục xuất viện cho Ngôn Diễm, bận rộn chạy tới chạy lui.
Ngôn Diễm ghé bên tai Tống An Thần, thì thầm: “Em biết rất nhiều hộp đêm, bảo đảm vừa lòng anh.”
“Không tệ, trước khi kết hôn nhất định đi Mỹ một chuyến.” Mặt mày Tống An Thần nhìn rất bình thản, giống như đang nói chuyện thường ngày. Nhất Thế đứng gần, nghe rõ hai người đối đáp “trái phép”, khinh bỉ lườm cả hai một cái.
Đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, quả nhiên không sai!
Tiễn Ngôn Diễm ra khỏi bệnh viện, lần cuối cùng gặp sư huynh. Nhìn khuôn mặt dịu dàng như cũ của sư huynh, Nhất Thế có chút nghẹn ngào ủy mị của phụ nữ. Ngôn Hành nhanh nhẹn đi tới, vuốt tóc cô theo thói quen, “Tiểu sư muội, bọn anh đi đây.”
“Sư huynh, anh bớt đi hộp đêm lại, làm bác sĩ đã mệt rồi, đừng có hưởng thụ nhất thời mà vất vả quá, càng không tốt cho sức khỏe.” Nhất Thế đột nhiên phát biểu một câu khó hiểu khiến Ngôn Hành lúng túng.
Tống An Thần đứng cạnh lườm Nhất Thế một cái, môi cong lên, tâm tình cực tốt.
Ngôn Diễm trái lại, ỉu xìu chui vào xe, càu nhàu với Ngôn Hành qua cửa kính, “Anh, đi thôi, không sẽ trễ chuyến bay mất.”
Ngôn Hành đột ngột sải bước tới chỗ Nhất Thế, không nói hai lời, trước mặt bao nhiêu người đưa tiễn hôn lên trán Nhất Thế, “Em không hạnh phúc thì gọi điện thoại cho anh, anh đưa em đi.”
Nhất Thế ngước mắt nhìn Ngôn Hành, thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, nhất thời hơi hoảng, dưới bao nhiêu con mắt chăm chú, mặt cô càng đỏ hơn, xấu hổ gật đầu với Ngôn Hành. Anh lộ ra nụ cười sáng lạn, nhéo nhéo mặt cô “Tiểu sư muội, bái bai.” Anh quay người chui vào xe, lái đi trước cặp mắt chăm chú của mọi người.
Đưa tiễn kết thúc, mọi người lần lượt đi khỏi, chỉ có Nhất Thế vẫn đứng ở chỗ cũ lưu luyến nhìn chiếc xe đi xa dần. Cô nhìn xa xăm, chăm chú đến nỗi Tống An Thần đến đằng sau cũng không phát hiện ra.
“Không bỏ được thì đi theo đi.” Tống An Thần thật tình chịu hết nổi, bực bội nói. Nhất Thế lườm anh, “1 – 10 được nghỉ dài hạn, đúng dịp đi Mỹ chơi hộp đêm cũng không kém đâu.” Giọng cô cũng bực bội không kém.
Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, xem mắt ai to hơn.
Trừng nhau hồi lâu, Tống An Thần nheo mắt lại, môi treo nụ cười như có như không, lên tiếng trước “Cảm ơn đề nghị của em, tôi sẽ cân nhắc.” Nói rồi quay lưng đi theo dòng người vào bệnh viện.
Nhất Thế tức muốn ói máu, Tống An Thần đúng là khắc tinh của cô.
***
Từ sau khi sư huynh đi, hai người liên lạc hầu như bằng MSN, tất nhiên thời gian là vào buổi tối của Nhất Thế, sáng sớm bên Ngôn Hành, không ảnh hưởng đến công việc và giờ giấc nghỉ ngơi của cả hai. Nháy mắt đã tới 1 – 10, ngày nghỉ vàng son.
Lần này cả khoa chọn đi du lịch Thái Lan, nhân số hơn hai mươi người. Vui nhất đương nhiên là Triệu Cát Tường, đây là lần đầu tiên hai người cùng nhau đi du lịch, tuy chẳng phải chỉ có hai người không. Có điều với hai kẻ xưa nay luôn xem người khác như vô hình thì chẳng nề hà gì mà không anh yêu em yêu như cũ. Thật ra Nhất Thế không thíc