The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341437

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1437 lượt.

ch trắng đi Pattaya ngay trong tối đó.
Đến Pattaya đã là mười một giờ rưỡi, muộn như vậy mà vừa xuống xe vẫn bị bao vây bởi ánh đèn neon sáng đến nỗi không mở mắt ra được. Quả nhiên là thành phố không ngủ, trên đường người đi như nước, đèn treo khắp nơi, đặc biệt ồn ã.
Trên đường đến Pattaya Triệu Cát Tường đã tìm một khách sạn cao cấp, cứ tưởng đặt phòng qua đường dây nóng sẽ không được. Đến khách sạn đó mới biết chỉ có hai căn phòng xa hoa, là phòng cao cấp nhất của khách sạn.
Nhất Thế cảm thấy khá hợp lý, cô và Triệu Cát Tường một phòng, Tống An Thần và Tiểu Trác Tử một phòng. Song Triệu Cát Tường và Tiểu Trác Tử lại không muốn thế, hiếm khi đi du lịch, hiếm khi ở thử trong khách sạn, sao lại tách ra?
Dường như cô tiếp tân biết Triệu Cát Tường và Tiểu Trác Tử là tri âm, mỉm cười đưa cho bọn họ hai cái chìa khóa, “Giường trong phòng cao cấp rất rộng, khá thoải mái.” Cô ta nháy mắt với Nhất Thế và Triệu Cát Tường, Triệu Cát Tường lập tức đỏ mặt, kéo Nhất Thế qua một bên, thì thào thương lượng “Tớ muốn cùng Tiểu Trác Tử trải qua thế giới hai người.”
Nhất Thế sầm mặt, cô đương nhiên biết cô ấy muốn thương lượng cái gì, nghiến răng hung hăng nói: “Không có cửa đâu, đi ngủ với tớ!”
Triệu Cát Tường khóc thảm thiết, không cam lòng đưa chìa khóa cho Tiểu Trác Tử “Chúng ta hai người chia cắt.”
***
Sự thật chứng minh, Triệu Cát Tường đến nơi như thế này không bình thường, hào hứng bất thường, vừa cất hành lý vào phòng liền sai Nhất Thế xem thực đơn “Muốn ăn gì?”
“Gọi đồ ăn trong khách sạn đắt lắm.”
“Nhưng nửa đêm rồi, không biết ăn ở đâu? Đói bụng sao chịu nổi.” Triệu Cát Tường nói xong, cẩn thận xem các món Thái đặc sản, đều viết bằng tiếng Anh tuy xem hiểu nhưng ù ù cạc cạc. Triệu Cát Tường vò đầu, nghiên cứu xem đó là cái gì, nghĩ nửa ngày cũng không ra liền bực lên, “Trời ạ, ghi thẳng tên tiếng Thái được rồi, làm gì mà đặt mấy cái tên bay bướm thế này.”
Nhất Thế lườm cô, mệt mỏi nằm trên giường.
“Đi, tìm sinh viên số một phiên dịch một chút.” Nói rồi kéo Nhất Thế dậy, Nhất Thế bực mình vô cùng “Tớ mệt lắm, cậu tự đi đi.”
“Một cô gái như tớ chạy qua không hay, đi thôi đi thôi.” Cô lại bắt đầu kéo Nhất Thế, Nhất Thế đau khổ thở dài, đi theo cô.
Tống An Thần đeo kính gọng đen nghiêm túc xem thực đơn, đôi mắt đen nhánh trong bóng đêm sáng nhấp nháy, khiến người ta có cảm giác rất tinh khiết. Tống An Thần chỉ tay vào một món ăn giá 87 baht, “Món này ngon.”
“Gọi là gì?”
“Tên bình thường là salad đu đủ.”
“Vậy gọi đi, chọn nữa.”
Kết quả đại vương Tống An Thần chọn liền mười mấy món, nhân viên phục vụ cầm thực đơn lên, lễ phép hỏi “Có chọn rượu không ạ?”
Mấy người đưa mắt nhìn nhau. Phục vụ thấy họ do dự, đưa lên một quyển sổ nhỏ, “Bình thường đa số các cặp tình nhân đến nhà hàng chúng tôi đều chơi trò chơi, phạt bằng rượu vang tình nhân, chơi trò thành thật dũng cảm.”
Triệu Cát Tường hào hứng, “Thành thật dũng cảm? Có ý tứ đó.”
“Là cách tìm bí mật của mình để hiểu được người khác sâu sắc nhất.” Phục vụ thấy Triệu Cát Tường thích thú, nói một câu khiến Triệu Cát Tường càng kích động hơn, cô cầm lấy quyển sổ, hỏi “Đây là gì?”
“Cái này liên quan tới vấn đề thành thật.” Lại lôi trong túi ra một quyển khác, “Cái này liên quan tới vấn đề dũng cảm. Các vị có thể chọn bất cứ phương pháp nào để xác định thắng thua. Người thắng cho người thua chọn lựa muốn thành thật hay dũng cảm, sau đó mở sổ này ra, để người thua lật tùy ý, sau đó trả lời hoặc là làm theo.”
“Hay đấy.” Tiểu Trác Tử cũng động lòng.
Kết quả đôi này sảng khoái mua hai quyển sổ, không tới một lát có người đem vang tình nhân tới, hun nóng không khí.
Triệu Cát Tường gào thét với Tống An Thần và Nhất Thế, “Các cậu cũng lại chơi đi.”
“Bọn tớ chơi cái này hình như không hay lắm.” Nhất Thế chột dạ.
“Giải trí thôi mà.” Tiểu Trác Tử cũng khuyên, lúc này đúng thật là thịnh tình khó từ chối, hai người cũng không từ chối nữa, coi như là theo giúp đôi tình nhân cực kỳ khao khát hiểu biết đối phương này đi. Bọn họ chọn trò rút thăm xác định thắng thua, có bốn tờ giấy, vẽ rùa đen là thua, vẽ hoa là thắng, hai tờ giấy trắng thì làm khán giả.
Trò chơi chính thức bắt đầu.
Ván đầu tiên Triệu Cát Tường thua, Tống An Thần thắng, Triệu Cát Tường chọn dũng cảm, lúc cô lật đến tờ dũng cảm, cùng ông xã ngậm rượu hôn lưỡi trước mặt mọi người.
Hôn. Triệu Cát Tường khóc không ra nước mắt, nhất thời luống cuống. Hai người hết sức xấu hổ vừa uống rươụ lấy can đảm vừa làm theo.
Thực hiện xong, mặt cả hai đỏ tới mang tai, Nhất Thế cười đến khàn giọng.
Kết quả báo ứng tới nơi, Triệu Cát Tường thắng, người thua là Nhất Thế. Nhất Thế sợ dũng cảm, chọn thành thật. Nhưng cô lật tới đề mục đó, vẻ mặt còn thê thảm hơn Triệu Cát Tường.
Đã từng trải qua cao trào chưa? Nhất Thế nghiến răng không biết trả lời ra sao, đúng là trò chơi cho người lớn, kinh dị!!! Nhất Thế đáp, “Không biết.”
Quả thật là cô thành thật trả lời, loại chuyện này cô làm qua một lần nhưng không hề có ấn tượng.
“Ớ, Nhất Thế, cậu là