XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341446

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1446 lượt.

lớn hơn, chẳng những ở nơi này mười ngày nửa tháng hội chẩn mà xong xuôi còn phải đi thị trấn lân cận chỉ đạo chuyên môn cho bác sĩ bệnh viện nhỏ bên đó. Nói như lời của lãnh đạo bệnh viện tổ chức hoạt động lần này thì, mục đích của bọn họ không phải là đi tiếp máu, thuận tiện một lúc mà là đi truyền tải tế bào, chuyển đạt công năng tự tái sinh, nắm giữ từ bản chất.
Cũng tức là nói, sứ mệnh của bác sĩ rất nặng nề, bận rộn nửa tháng, còn mất một tháng đi chỉ đạo, về trễ hơn y tá một tháng.
Nhất Thế ở nông thôn hơn nửa tháng, mãi vẫn không nói chuyện với Tống An Thần lấy một câu. Ngay cả mấy y tá nam biết quan hệ của hai người có ý ghép cả hai chung một tổ hội chẩn cũng bị Tống An Thần cự tuyệt.
Mà quan hệ của hai người cũng không rõ ràng. Nhóm y tá nghe nói ồ ạt kéo đến hỏi Nhất Thế, Nhất Thế chỉ nói, đó là nói đùa.
Sau mấy người nọ lại đi hỏi Tống An Thần. Vẻ mặt anh rất bình tĩnh, không nhìn ra có biến đổi gì. Có điều khi biết câu trả lời của Nhất Thế là “chỉ là nói đùa thôi” anh mới lộ ra một nụ cười nhạt, hờ hững thổi một câu vào tai Nhất Thế, “Bọn tôi thường hay đùa giỡn.”
Nửa tháng sau, nhóm y tá đặt chân lên đường về bệnh viện, nhóm bác sĩ chuyển sang mục tiêu kế tiếp, tiếp tục bận rộn. Cái nghề bác sĩ này, không dễ dàng như tưởng tượng.
Sau khi về bệnh viện, tâm tình Nhất Thế luôn buồn vui bất thường, nhưng cô không tìm ra nguyên nhân bực mình. Bệnh viện cho các y tá trở về nghỉ phép một ngày. Một mình cô ở trong nhà rầu rĩ.
Nhất Thế có cái tật hễ không vui là ăn chua, càng bực mình thì ăn chua càng dữ. Cô mua một bịch xí muội to, thảy một viên vào miệng ngậm, ngồi trong phòng khách xem tivi.
Xem tivi tiêu tốn thời gian rất nhanh. Đảo mắt một cái đã đến giữa trưa. Bụng cô réo lên, định đứng dậy pha mì gói giải quyết thì điện thoại báo có tin nhắn.
Nhất Thế chạy vô phòng, nhào lên giường, móc điện thoại dưới gối ra, mở hộp tin đến. Nhìn thấy tin nhắn của Tống An Thần, đột nhiên cô có cảm giác kích động không dám nhìn, sợ hãi không hiểu do đâu.
Cô chần chừ một lúc rồi mở tin ra, đó là một tin nhắn ngắn gọn, chỉ có ba chữ. Ba chữ này với Nhất Thế mà nói thật sự chấn động, nhìn thấy mà giật mình.
Anh yêu em.
Ba chữ này, bất kể thế nào Nhất Thế cũng không tiếp nhận nổi. Cô chưa từng nghĩ Tống An Thần sẽ gửi tin thế này, cho dù có gửi thì cũng chỉ lừa gạt cô. Cô đứng ngồi không yên một lát, lăn lộn trên giường mấy vòng, ngón tay đặt trên bàn phím, trả lời thế nào đây?
Nói em cũng yêu anh? Hay là nói chúng ta không có khả năng? Hoặc là nói em trai Tống đang mở trò xiếc gì? Cô nghĩ tới nghĩ lui, viết đi viết lại bao nhiêu lần tin trả lời nhưng cuối cùng đều xóa đi viết lại.
Cô rối rắm một hồi, vò đầu, lại lăn lộn.
Nhất Thế đứng bật dậy, mặt mày hằm hè, hít sâu một hơi, dường như hạ quyết tâm rất lớn. Soạn một hàng tin.
“Em trai Tống, mẹ nó cậu lại giỡn mặt à.”
Ngón tay vừa định ấn phím gửi, lại có một tin khác gửi đến. Cô mở ra đọc trước.
“Ngại quá, vừa rồi gửi nhầm. Nếu em thích, cứ lưu lại trong hộp tin, sau này gửi cho người em yêu. Nếu em không thích, gửi trả lại cho anh là được.”
Nhất Thế đọc tin nhắn, thiếu chút ói máu. Cô tức tối xóa bỏ hàng tin vừa soạn, tức giận bốc lên đầu, viết ba chữ “em yêu anh”.
Đã gửi tin…
Kết quả không tới một phút, nhận được tin nhắn của Tống An Thần.
“Cám ơn em yêu anh, anh tiếp nhận.”
Lần này, Nhất Thế triệt để hộc máu mà chết, cả người co giật…






Gần đây Nhất Thế khá ủ rũ, Triệu Cát Tường cảm nhận điều đó rất rõ ràng. Thời gian đi làm, chỉ cần rảnh ra, Nhất Thế luôn nằm sấp xuống bàn, nghịch cây bút trong tay, ngón tay huơ cây bút xoay mấy vòng. Bút rớt, cô lại tiếp tục, cứ lặp đi lặp lại như thế, càng tỏ rõ cô buồn chán cỡ nào.
Những y tá khác có thời gian rảnh sẽ đi bà tám, mặt mày hớn hở, hào hứng nói chuyện, có ai như Nhất Thế, buồn chán quay bút.
Triệu Cát Tường nhìn không vừa mắt, đi tới cạnh Nhất Thế, thở dài, nói lời thấm thía: “Bác sĩ Tống không có ở bệnh viện, cậu thành ra cái dạng này, cậu hãm sâu rồi.” Cô vỗ vai Nhất Thế, vẻ mặt thương xót.
Nhất Thế trưng vẻ mặt đáng thương ngẩng đầu nhìn Triệu Cát Tường: “Khi nào bọn họ về?”
Triệu Cát Tường ngửa mặt lên trời vỗ trán, không nói gì hỏi trời xanh, lườm Nhất Thế một cái: “Còn năm ngày nữa là có thể nhìn thấy trúc mã thân yêu của cậu rồi.”
Sư huynh quả thật rất sợ rắc rối, anh không thích ăn cá, cảm thấy ăn một miếng cá còn phải nhả xương, phiền. Một người sợ phiền toái như thế, sao lần này lại đồng ý xuất ngoại?
Ngôn Diễm thấy Nhất Thế cắn môi không buông, nheo mắt cười: “Chị có thể đi cùng anh em mà, không cần đau lòng thế.”
Nhất Thế lườm cậu, cảm thấy cậu nói không vui chút nào. Ngôn Diễm mơ hồ cảm thấy Nhất Thế khinh bỉ mình, lập tức ồn ào biện bạch, “Ba mẹ em đều ở Mỹ, chị gả cho anh, thuận tiện di dân qua đó không phải càng tốt hơn sao?”
Lần đầu tiên Nhất Thế biết chuyện gia đình Ngôn Hành, có điều cô rất sầu não, đều ở Mỹ vậy sao Ngôn Hành không đi