Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015
Lượt xem: 1341426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1426 lượt.
Tinh thần Tống An Thần có vẻ rất tốt! Nhất Thế ngồi trước bàn ăn, nìn dáng anh bận rộn, không biết vì sao trong lòng cảm thấy hoảng hốt. Đợi Tống An Thần bưng bữa sáng ra, sống mũi Nhất Thế bỗng cay xè.
Đó là ký ức xa xưa lắm rồi. Cô nhìn cháo gạo nếp Tống An Thần nấu trong chén, trí nhớ quay cuồng. Lúc đó rất nhỏ, hai người vừa vào cấp hai không lâu. Tuy đã tháng chín nhưng vẫn còn nắng gay gắt, chân trời giống hệt cái lò lửa. Bọn họ luôn cùng tan học, cho dù trực nhật hay làm vệ sinh. Ngày hôm đó đến phiên Nhất Thế quét dọn vệ sinh, Tống An Thần ngồi tại chỗ làm bài chờ cô, Nhất Thế đau bụng không rõ nguyên do nằm sấp xuống đất không cục cựa. Tống An Thần buông bút hỏi cô bị sao? Cô chỉ nói đau bụng, không quét dọn được. Tống An Thần bỏ bài tập đó làm vệ sinh dùm cô, làm xong lại kêu cô ở nguyên đó chờ cậu, cậu lập tức về ngay. Ngày nóng như thế, lúc cậu chạy về thì mồ hôi ròng ròng, tay cầm một hộp cháo gạo nếp đậu đen còn có một cái áo không biết ở đâu ra.
Cậu thiếu niên lúc ấy, mặt mũi đỏ bừng, đưa cháo đến trước mặt cô “Quần cậu đỏ rồi.”
Cô cúi đầu nhìn, bất ngờ phát hiện cái quần trắng có một vệt đỏ, đó là lần đầu tiên cô có kinh, cái gì cũng không biết.
“Mẹ tớ mà đau sẽ ăn cháo nóng. Mẹ nói phụ nữ ăn cái này có tác dụng nhất.” Cậu đẩy đẩy cái chén, xấu hổ nói.
Đến giờ Nhất Thế còn nhớ, cảm giác ăn cháo nóng trong ngày nóng bức ấy, cả người phát sốt, lòng càng sốt hơn. Chuyện này lọt vào tai ông bác ở phòng thường trực cho cậu mượn áo, Nhất Thế mới biết, chuẩn bị cho cô trưởng thành, từ một cô bé con trở thành thiếu nữ là Tống An Thần.
Đoạn trí nhớ đó lâu lắm không đi lục lọi qua, hôm nay nghĩ lại, Nhất Thế không khỏi mỉm cười. Tống An Thần gắn bó chặt chẽ với sinh mệnh của cô như thế, đôi khi có chuyện cô quên nhưng chưa chắc anh đã quên.
Có lẽ, đó cũng là một phần trong cuộc đời anh.
Tống An Thần ngồi ngay ngắn: “Ăn xong chúng ta đi làm.”
Nhất Thế ghé mắt nhìn anh: “Hôm nay anh không nghỉ sao?”
Tống An Thần đột nhiên chống cằm bật cười, nhướng mày, ánh mắt dạt dào tình cảm nhìn Nhất Thế: “Không giải quyết sạch sẽ việc trong tay, không thể kết hôn.”
Nhất Thế đỏ mặt: “Không phải đã kết hôn rồi sao?”
Tống An Thần cười khẽ: “Còn nợ em một lễ cưới.” Nói rồi tự múc một muỗng cháo đút vào miệng cô, Nhất Thế vội vàng cản lại, “Em tự ăn.” Để đàn ông đút, thật là quá làm nũng.
Hai người ăn xong liền cùng nhau đi làm. Khiến Nhất Thế sửng sốt là, Tống An Thần cầm cái áo gió cô mua hôm qua trên sofa lên? Cô kinh ngạc nhìn anh mặc áo. Quá đáng mà, nhận quà của cô ít nhất cũng phải nói tiếng cám ơn chứ!
Thấy mắt Nhất Thế bốc lửa, không kềm được giận trừng anh, Tống An Thần lại tỏ vẻ vô tội: “Tối hôm qua anh đáp lễ em rồi.”
“%¥%%...” Nhất Thế muốn phản bác lại không tìm ra từ nào. Ngày hôm qua quả thật anh bán sức hơi bị dữ, nhưng mà…
Đâu phải mình cô sướng đâu! Nhất Thế tức muốn giơ chân, cái tên Tống An Thần này, luôn bắt mình chịu thiệt!
***
Thì ra hôm qua Tống An Thần đã hoàn thành xong một ca mổ, hôm nay lại sắp xếp một ca khác. Ba ngày nữa là hoàn thành hết những ca còn lại, sau đó anh có thể nghỉ phép. Cũng tức là nói, không đến một tuần, bọn họ có thể đãi tiệc cưới được rồi.
Xe đang chạy bon bon, đi cũng không tới mười mấy phút nhưng ngay tại góc cua, một chiếc xe thể thao màu đỏ từ trong hẻm lao ra. Kỹ thuật lái xe của Tống An Thần rất khá, phanh xe quẹo cua, tránh được tai nạn. Nhưng chiếc xe đỏ kia hình như lái không giỏi lắm, hoặc có lẽ là quá hoảng sợ, tông thẳng vào gốc ngô đồng trên lề đường.
Nhất Thế nhìn chiếc xe: “Chúng ta có cần xuống xem thử không?”
“Em ngồi yên, anh xuống xem sao.” Nói rồi, Tống An Thần mở cửa bước xuống, người trên chiếc xe đỏ cũng đi xuống. Một cô gái, mặc quần bộ đội, áo jacket màu đen, trên người đeo rất nhiều món, chỉ có thể nói là giông giống phong cách punk rock.
Nhất Thế cảm thấy mặt cô gái này rất quen? Cô giật mình, đây không phải là cô gái cá tính nhường áo gió cho cô sao? Không phải bạn thân của Lâm Nhược Hàm à? Tống An Thần nói với cô ta cái gì đó, Nhất Thế không nghe rõ.
Đợi Tống An Thần quay đầu chỉ vào Nhất Thế, cô ta liền giơ tay vẫy cô chào. Nhất Thế cảm thấy kỳ lạ, rốt cuộc bọn họ nói gì? Hai người cũng không nói lâu lắm, Tống An Thần liền quay lại xe. Nhất Thế hỏi anh: “Hai người nói gì thế?”
“Cô ấy nói em rất tinh mắt.” Tống An Thần liếc Nhất Thế một cái, miệng nở nụ cười nhàn nhạt.
“Hả? Sao lại nói thế?”
“Có thể lấy được người đàn ông như anh.” Tống An Thần cười tiếp lời.
Nhất Thế cười không nổi, không nhịn được quay nhìn cô gái kia, ánh mắt cô ta vẫn còn nhìn sang bên này. Điều đó khiến lòng Nhất Thế lộp bộp, mặt đỏ bừng. Trực giác thông thường, một cô gái nhìn một người đàn ông xa lạ nhiều hơn năm giây, tức là động lòng, muốn mơ tưởng hão huyền.
Lúc Nhất Thế đi làm, thấy Triệu Cát Tường khóc sưng cả mắt. Triệu Cát Tường rầu rĩ ngồi trên ghế trong phòng trực, nhìn chòng chọc mặt bàn lặng lẽ chảy nước