Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Bác Sĩ, Nhất Thế Cần Gì?

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:29 22/12/2015

Lượt xem: 1341431

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1431 lượt.

ần xem cậu ấy, bỗng cậu ta gào lên ‘Diệp Nhất Thế, Cô Gái Chết Tiệt Này, Em Chạy Đi Đâu? Anh Không Tìm Được Em.’ Sau đó cậu ta nằm vật xuống ngất xỉu. Lúc đó đột nhiên tôi nhận ra tôi thiếu cái gì, không phải vật chất tiền bạc, mà là một phần cố chấp. Quay về lại chứng kiến có người ngất xỉu trước mặt mình, tôi thẫn thờ mất một lúc, lần mò tìm điện thoại của cậu ta, có lẽ là hoảng hốt, tôi thấy trong hộp tin đa phương tiện trống trơn của cậu ta chỉ có hai tấm hình. Đều là ảnh cậu ta chụp cùng một cô gái. Tấm thứ nhất ghi chú: anh yêu em, Nhất Thế. Tấm thứ hai là em là Nhất Thế của anh.”
Nhất Thế mím chặt môi, không biết nên nói gì, đành hỏi: “Vì sao cô nói chuyện đó với tôi?”
“Không có gì, chỉ cảm thấy, một người cố chấp bao nhiêu năm quả thật không dễ.” Cô ưỡn bụng, hai tay cầm tách sứ, hơi nóng từ từ bốc lên trên mặt. “Tận đáy lòng tôi thích người đàn ông đó.” Đáy mắt La Lạc Thi xẹt qua một chút thê lương, thở dài bước đi.
Để lại Nhất Thế ngồi tại chỗ, sững sờ không thôi. Một lát sau, Tống An Thần xuất hiện ở cửa, đi thẳng tới bàn Nhất Thế: “Muốn ăn gì?”
“Anh chọn đi…” Bỗng nhiên Nhất Thế rất muốn biết một việc, cô ngừng một chút lại nói: “Anh có mang điện thoại theo không? Của em để trong phòng trực quên cầm theo rồi. Ba có dặn em giữa trưa gọi điện thoại cho ba.”
Tống An Thần nguýt cô, không tình nguyện đưa điện thoại cho cô, bản thân cầm khay lên đi chọn món.
Tuy không rõ trong điện thoại có còn hai tấm ảnh đó không nhưng Nhất Thế rất muốn biết, đến tột cùng là chuyện gì. Lần đầu tiên Nhất Thế đụng vào điện thoại của Tống An Thần, cô dè dặt mở hộp tin đa phương tiện ra, có chút nôn nóng mở tin, quả nhiên phát hiện có ảnh được ghi chú thật, bên trong vừa vặn chỉ có hai tấm. Tấm thứ nhất chính là món quà sinh nhật Tống An Thần chọn áo Teenie Weenie màu nước biển tặng cô, cô hớn hở ôm lấy Tống An Thần chụp hình, tên ảnh là hồi ức, ghi chú bên dưới là: anh yêu em, Nhất Thế.
Nhưng khi cô nhìn tới tấm thứ hai thì hoàn toàn ngây ngẩn. Lần đầu tiên cô thấy gương mặt tươi cười thẹn thùng của Tống An Thần. Đó là buổi sáng sớm nắng gắt, cô và anh lên giường lần đầu tiên, Tống An Thần mỉm cười thẹn thùng, quấn chăn, híp mắt chu môi ra, hôn cô còn đang say ngủ. Tên tấm ảnh là cục cưng, ghi chú, em là Nhất Thế của anh.”
Không biết vì sao, trong lòng Nhất Thế có một tảng đá nóng rực không cách nào nguội đi, đè trên ngực cô, vừa nóng vừa nặng nề.
Thì ra, trúc mã của cô, đúng như lần trước về nhà đã nói, từ lúc biết yêu thì đã yêu cô. Vậy mà cô ngu ngốc cho rằng anh đứng ở trên cao, cô với không tới.
“Đang xem gì thế? Chăm chú như vậy?” Tống An Thần bê khay đồ ăn, trên đó đầy đủ món nhìn rất ngon miệng, có điều lúc này sự chú ý của Tống An Thần dừng lại ở Nhất Thế, lấy làm lạ trước nét mặt có vẻ đầy cảm xúc của cô.
Mắt Nhất Thế ngân ngấn nước ngắm Tống An Thần, đôi mắt trong veo như muốn trào nước ra, “Đáng ghét, anh xấu lắm.”






Nhất Thế nói xong, mặt Tống An Thần lập tức tái xanh, nhìn đôi mắt ngấn nước của cô chằm chặp hết mấy lần, cuối cùng hỏi: “Em bị rút dây thần kinh à?”
Nhất Thế mím môi lắc đầu.
Tống An Thần múc cơm đưa cho cô: “Không rút thì ăn cơm.”
Nhất Thế cầm đũa, chọc vào chén, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy anh ăn cơm như thường. Mặt Nhất Thế nóng bừng bừng, rầu rĩ lùa cơm ào ào. Cứ nghĩ đến dòng chữ anh ghi chú, tim cô lại đập thình thịch, máu huyết sôi trào, toàn thân nóng ran.
Tống An Thần ngẩng đầu nhìn Nhất Thế đang ăn như hổ, rùng mình: “Còn rút à?”
Nhất Thế mím môi, người đàn ông này đủ âm hiểm.
“Xem một chút thì chết à?”
“Không.” Tống An Thần mỉm cười. “Nhưng anh muốn biết vì sao.”
Đột nhiên Nhất Thế đổ mồ hôi lạnh. Cô không muốn nói mình biết ảnh chụp trong máy anh, sợ đức ông chồng nham hiểm này nổi điên. Nếu để người này lên cơn, chắc chắn cô ăn không tiêu.
Nhất Thế hắng giọng, hùng hồn: “Em muốn xem anh có lừa em qua lại với cô khác không.”
“Vậy tra được gì rồi?” Tống An Thần cất điện thoại, nửa dựa vào lưng ghế, đôi mắt xếch tuyệt đẹp nhìn Nhất Thế bỡn cợt.
Căn bản Nhất Thế không xem, đương nhiên có tra được gì đâu, đành lắc đầu.
“Ủa?” Tống An Thần nghi hoặc nhìn Nhất Thế, tỏ vẻ tiếc nuối: “Em không thấy được chân tướng rồi.”
Ý anh là nói anh có dụ dỗ cô nào khác? Nhất Thế hít sâu một hơi, tránh cho mình bốc hỏa, cô giận dỗi lườm anh, cầm chén ăn cật lực. Cô nhịn, nể tình phần cảm động khi xem ảnh lúc nãy.
***
Nhất Thế ăn cùng Tống An Thần xong thì tự mình về nhà. Một mình cô đi trên đường, gió lạnh lùa qua cổ áo Nhất Thế, làm cô nổi da gà. Trời ngày càng lạnh, sắp vào đông rồi. Nhất Thế ngước mắt nhìn lá ngô đồng rụng ven đường. Không khí ẩm ướt lẫn chút bụi bặm. Nhất Thế cài lại cổ áo, không về thẳng nhà mà đến khu thương mại mới khai trương gần đó.
Cô muốn mua áo ấm cho Tống An Thần.
Khu thương mại này mới khai trương, nghe nói là sản nghiệp do một Hoa Kiều nhớ quê quay về đầu tư. Tòa nhà này tổng cộng có mười bảy tầng, bên dưới