Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.
ư vậy, chắc phải là do mặt mũi Mộ Đồ Tô đi?
Bạch Chỉ lo cho Thu Thiền, cũng liền đi theo. Đối với đỉnh Thanh Phong, Bạch Chỉ vẫn tính là quen thuộc , nàng đi trước làm gương, mấy tên bộ khoái đi đằng trước miệng luôn luôn hô tên Thu Thiền.
Nhiều ngày chưa hoạt động gân cốt , Bạch Chỉ ở trên núi đảo quanh hai canh giờ, đã hơi cảm thấy mỏi mệt. Nàng dừng lại bước chân, lấy tay vịn trên cây, thở hổn hển, nghỉ ngơi một lát. Chờ hồi phục, khẽ cắn môi, lại lần nữa tiếp tục đi hướng lên trên.
“Bạch tiểu thư, cô muốn nghỉ ngơi một lát hay không?” Một bộ khoái đi đến nơi nàng té ngã hỏi nàng.
Bạch Chỉ xua tay, chợt thấy vài bộ khoái đã vượt qua nàng . Bạch Chỉ nghĩ, nàng già đi, thể lực không kịp mấy người trẻ tuổi này ! Lại nghĩ, nàng gái lỡ thì lại không gả, thật đúng là nhảy lầu một lần, uổng công sống lại một lần .
Khi Bạch Chỉ giương mắt nhìn thấy trời xanh vạn dặm không mây, Bạch Chỉ lo lắng hơi nặng một chút. Nếu như đến vách núi, còn chưa nhìn thấy Thu Thiền, nàng chỉ có thể nhảy xuống vách núi đi âm tào địa phủ tìm nàng ấy.
Bạch Chỉ mới đi vài bước, lại nghe được sói kêu. Cả người Bạch Chỉ rùng mình, như là bị quỷ thần nhập thân, ma xui quỷ khiến đi về nơi có tiếng sói. Khi nàng đi đến một mảnh đất trống có cây cỏ vờn quanh, có ba bốn con sói vây quanh một thân cây, tê thanh kêu. Bạch Chỉ hướng tầm mắt lên trên lưu động, lại phát hiện Thu Thiền mình đầy thương tích ôm thân cây, vẻ mặt kinh hoảng nhìn mấy con sói đói phía dưới đang chờ đợi nàng không chịu được.
Cả người Bạch Chỉ cứng ngắc, không sợ là giả , mặc dù nàng từng tập võ, đáng tiếc chưa bao giờ trải qua thực chiến. Hơn nữa sư phụ Thu Thiền còn bị bức lên cây tránh né, nàng càng không có phần thắng. Càng nghĩ, Bạch Chỉ đành phải lui vài bước, tìm cứu binh viện trợ. Nàng không có năng lực, vẫn nên làm cô gái nhỏ sau lưng người đàn ông anh dũng đi.
Không ngờ, chân nàng giẫm phải nhánh cây, thanh âm nhánh cây gãy thanh thúy vang lên khiến cho sói đói chú ý, đôi mắt xám ngắt hướng nàng hung tợn lao tới, Bạch Chỉ dừng một chút, liền chạy, sói đói dời đi mục tiêu, toàn thể hướng Bạch Chỉ lùa theo.
Thu Thiền thấy Bạch Chỉ dẫn sói đói rời đi, cảm động đến rơi nước mắt. Bạch Chỉ thật sự rất anh dũng, lấy thân dụ sói. Miệng Thu Thiền nỉ non một câu, “Chỉ Nhi, ngươi thật sự là tỷ muội tốt của ta.” Nói xong, cả người run lên…
Bạch Chỉ còn đang mang thai đứa nhỏ của Mộ Đồ Tô? Mang bụng chạy, chỉ sợ…
Thu Thiền cuồng loạn kêu, “Cứu mạng với!”
Bạch Chỉ luống cuống rối loạn ngay đầu trận tuyến, qua lại chạy loạn, chờ bản thân thở phì phò là lúc, kinh ngạc phát hiện, không biết mình ở nơi nào. Nàng còn chưa kịp kinh hoảng, sói đói phía sau vẫn theo đuổi không bỏ. Bạch Chỉ ngửa mặt lên trời kêu rên một chút, tiếp tục chạy trốn.
Sớm biết như thế lúc trước làm gì như vậy, nàng sẽ không đến.
Bạch Chỉ không ngừng bôn chạy, váy dài của nàng bị cành hoa bên cạnh quặc vào, Bạch Chỉ trực tiếp ngã sấp xuống, sói đói phía sau mãnh liệt đánh tới. Bạch Chỉ kinh hãi, kinh ngạc quay đầu, thấy đầu lưỡi chảy nước miếng của sói đói ở trước mắt nàng lắc la lắc lư, một cỗ tuyệt vọng trồi lên.
Một đời này của nàng không phải nhảy lầu mà chết, mà làm điểm tâm cho sói đói?
Ô hô ai tai, vận mệnh nhiều ngang trái như vậy!
Bỗng nhiên, “Vèo” vài tiếng, mũi tên thẳng hướng sói đói, liên tục chết mấy con. Nguy cơ mới vừa rồi dường như ở trong nháy mắt được giải cứu . Ngay sau đó một trận reo hò. Bên kia có người kêu, “Kỹ thuật bắn tên của Trịnh đại nhân thật tốt.”
“Trịnh đại nhân thâm tàng bất lộ đấy!”
Đầu Bạch Chỉ nghiêng hướng bên kia nhìn lại, chỉ thấy Trịnh Tử Thành đi về hướng nàng, giao cung tên cầm trong tay cho một vị bộ khoái, nói với Bạch Chỉ: “Bạch tiểu thư không có việc gì chứ?”
Bạch Chỉ vươn tay, bàn tay của nàng mài ra loang lổ giọt máu, thoạt nhìn cực kì dữ tợn. Trịnh Tử Thành nhíu nhíu mày, lấy ánh mắt nhìn bộ khoái, “Chẳng phải ta mệnh lệnh các ngươi cần phải bảo vệ tốt Bạch tiểu thư sao?”
Tiểu bộ khoái bên cạnh đều cúi đầu. Bạch Chỉ giải vây nói: “Không liên quan đến bọn họ, là ta tìm người sốt ruột. Đúng rồi, cứu được Thu Thiền chưa?”
Mặc dù Tô thành cũng là địa khu bên cạnh biên giới, rốt cuộc cũng là thành, cho dù không kiếm được là bao, ít nhất cũng tại thành này làm một “Thổ hoàng đế” . Trời cao hoàng đế xa, triều đình không quản được. Có điều Bạch Chỉ tò mò, vị mua chức huyện quan này tại sao lại bị phái đến Tô thành làm quan?
Bạch Chỉ thấy Trịnh Tử Thành vô cùng dễ nói chuyện, đem nghi hoặc trong lòng hỏi, Trịnh Tử Thành cũng hào phóng nói: “Ngẫu nhiên cứu con Cung Thân Vương, hắn bị thương ở thắt lưng, được vương phi gọi trở về kinh chữa thương. Thế tử không theo, trên đường chạy trốn, gần thị trấn chúng ta, liền ở thị trấn chữa thương. Lần này cha cô chuyển đi nơi khác, triều đình nhất thời tìm không thấy người thay thế, ít nhiều nhờ thế tử tiến cử, ta mới đến nơi này tạm nhận lấy trọng trách.”
Lại là Mộ Đồ Tô? Trong lòng Bạch Chỉ