XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.

u lão gia ở bên ngoài bàn chuyện làm ăn bị sơn tặc sát hại, ca ca Liễu thị tiếp nhận gia nghiệp, Trịnh Tử Thành cũng liền đi theo ca ca Liễu thị chạy tới chạy lui. Mùa đông cùng năm ấy, cha mẹ Trịnh Tử Thành theo Trịnh Tử Thành đầu nhập Liễu gia, ca ca Liễu thị đem cha mẹ ông an bày trong phủ. Liễu thị yêu ai yêu cả đường đi, đối với hai vị lão nhân vô cùng tốt.
Giấy không thể gói được lửa, việc của Liễu thị cùng Trịnh Tử Thành bị ca ca Liễu thị phát hiện, ca ca Liễu thị thẹn quá thành giận, đuổi Trịnh Tử Thành đi. Trịnh Tử Thành liều chết cầu xin, có lẽ là bị Trịnh Tử Thành làm phiền , ca ca Liễu thị liền thuận miệng nói một câu, sính lễ ba trăm lượng, mới đem tiểu muội gả cho ngươi. Trịnh Tử Thành cùng song thân vì gom góp ba trăm lượng này mà về quê bán đất. Ai biết lại trùng hợp như vậy, quốc gia cưỡng chế đi lính, trong nhà có đàn ông phải ra trận. Trịnh Tử Thành liền bị mạnh mẽ kéo vào chiến trường hơn mười năm, không còn thấy cha mẹ, càng không thể đi thực hiện hứa hẹn lúc trước, mang theo ba trăm lượng sính lễ đi cưới Liễu thị.
Bọn họ cứ như vậy bỏ lỡ, rõ ràng yêu nhau như vậy.
“Trịnh đại nhân có tâm tật, trước đó vài ngày ôn dịch, lây dính hơi người chết, tật cũ tái phát tình huống không tốt, ngày không còn nhiều.” Đại phu vừa lắc đầu, vừa cảm khái.
Liễu thị đứng ở một bên thân hình bất ổn, muốn ngất đi, may mà Bạch Chỉ kịp thời đỡ. Chẳng qua sắc mặt Bạch Chỉ cũng không tốt lắm. Ông… không còn sống lâu trên nhân thế sao?
Đưa tiễn đại phu, Bạch Chỉ sai mọi người ra ngoài. Trịnh Tử Thành là người cô đơn, sau khi chết chỉ sợ ngay cả một người thân chăm sóc trước lúc lâm chung cũng không có. Liễu thị đè nén cảm xúc, nhưng nước mắt lại không khống chế được rơi đầy mặt.
Bạch Chỉ nhìn Liễu thị nội tâm lo âu, chịu đựng lại nhịn không được mâu thuẫn trong lòng, nàng cũng trở nên hoảng hốt.
Liễu thị nói: “Tại sao lại như vậy? Một người còn đang khỏe mạnh, ta tình nguyện không được ở bên nhau, cũng không cần trời nam đất bắc.” Lời nói của Liễu thị không kích động, lại nhìn ra bi thương đến cực điểm. Giống Liễu thị một người phụ nữ ít lời như vậy, có thể nói ra đến đây, đúng là không dễ.
Bạch Chỉ ôm lấy Liễu thị, “Nương, người có năng lực làm gì cho ông ấy? Chẳng phải người nói, muốn báo ân sao?”
Liễu thị ngẩn ra, trong ánh mắt dường như càng đau lòng .
Bạch Chỉ biết rõ bản thân rất đả thương người, kích tướng như vậy, hiển nhiên là sát muối lên miệng vết thương. Liễu thị ở giữa ân cùng yêu, lựa chọn ân, nhưng lại không bỏ được yêu, không bỏ được như thế, thống khổ chỉ có bản thân.
Đêm đó, Trịnh Tử Thành luôn luôn hôn mê tại Bạch phủ. Sau khi Liễu thị rời đi, Bạch Chỉ một mình ở lại bên giường Trịnh Tử Thành sững sờ. Nàng đối với người cha này, thời gian quen biết không nhiều lắm, càng chưa nói tới cảm tình. Mà khi nàng biết thời gian của ông ấy không còn nhiều, lòng vẫn vô cùng đau đớn. Kiếp trước, Bạch Uyên bị chém đầu, nàng đứng ở trong quần chúng giương mắt nhìn, lòng như mặt hồ bình tĩnh. Tim không đau, lòng cũng không bi thương. Bạch Uyên có ân dưỡng dục, nàng còn không buồn không vui, nhưng một người cha hữu danh vô thực chỉ quen biết một hồi, sao lại đụng chạm tới tình yêu mềm mại nơi đáy lòng nàng?
Nàng vì dịch lại chăn cho ông ấy, phát hiện bên trong đầu ngón tay ông có bột than, nói vậy than ông đưa tới là tự mình lựa chọn. Trên mu bàn tay ông còn có vết bỏng, loang lổ nhiều chỗ, rất nhiều.
Bạch Chỉ hồi tưởng bắt đầu từ cảnh tượng ngày ấy ông ta phấn đấu quên mình vọt vào biển lửa cứu Liễu thị…
Có lẽ nàng xúc động là, ông ấy yêu mẫu thân nàng, yêu đơn giản, yêu hiểu rõ. Cùng ông ấy cả đời, thầm mong Liễu thị sống tốt.
Bạch Chỉ yên lặng lui ra.
Đi đến trước cửa phòng Liễu thị, trong buồng còn sáng ngọn đèn. Bạch Chỉ xuyên thấu qua khe hở trên song cửa sổ, thấy Liễu thị quỳ gối trên bồ đoàn, tay cầm phật châu, đang niệm kinh cầu nguyện. Vẻ mặt bà không còn kiểu cách bình tĩnh trong dĩ vãng, mang theo lo lắng mang theo yếu ớt.
Liễu thị chỉ nguyện ở lại bên trong hồng trần vì Trịnh Tử Thành than thở khóc lóc, cảm động lấy ân tình.
Bạch Chỉ trở lại khuê phòng, đề bút, ở trên giấy tuyên thành, sắc mặt ngưng trọng viết gì đó. Thao thao bất tuyệt một đống, cuối cùng nhét vào phong thư, trên viết “Bạch Uyên” đặt lên bàn, cởi áo nới đai lên giường ngủ.
Thư là ra roi thúc ngựa mang ra ngoài. Phong thư này không giống ngày xưa có đi không có về, mấy ngày đã thu được hồi âm. Thời khắc Bạch Chỉ nhận được phong thư của Bạch Uyên, đáy lòng cười lạnh. Chỉ cần có chuyện tổn hại đến ông ta, ông ta sẽ không nể tình nghĩa.
Mở thư, là một phong hưu thư vô cùng oán giận. Phía trên rõ ràng viết đại danh Bạch Uyên. Hai chữ “Không trinh” cực kì chói mắt, nhưng Bạch Chỉ lại lạnh nhạt gấp vào, đi hướng phòng Liễu thị.
Nàng viết cho Bạch Uyên một phong thư, một phong thư than thở khóc lóc tố giác. Nàng cáo với Bạch Uyên, nàng tận mắt thấy Liễu thị cẩu thả cùng người khác, nàng thay mặt mẹ nàng xin lỗi Bạch Uyên, cầu ông ta tha thứ. Bạch Chỉ hiểu Bạch Uyên nhất, làm