Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1551 lượt.
gia cùng mã phu nói nói cười cười, cùng với loại thanh âm này, Bạch Chỉ không tự giác bắt đầu ngủ.
Không biết qua bao lâu, bỗng nhiên xe ngựa chấn động một chút. Đầu Bạch Chỉ mãnh liệt nghiêng sang một bên, kém chút lăn ra xe ngựa. Ý thức Bạch Chỉ còn chưa thanh tỉnh, đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của quản gia. Bạch Chỉ ngẩn ra, còn chưa lấy lại tinh thần, một tên hung thần ác sát vén mành lên, kéo Bạch Chỉ ra. Bạch Chỉ bị vứt trên mặt đất, ý thức bị đau tỉnh, bỗng nhiên trợn to mắt thấy đúng là thi thể mã phu cùng quản gia bị cụt tay.
Quản gia quỳ gối bên kia, cánh tay phải không ngừng chảy máu, trên cổ kề một cây đao.
Cầm đầu là một phụ nữ béo diện mạo kiêu ngạo, mụ ta dùng bàn tay to mọng giam cầm cằm Bạch Chỉ , cưỡng chế Bạch Chỉ đối diện mụ. Người nọ chậc chậc nhìn Bạch Chỉ, “Bộ dạng thực con mẹ nó đẹp. Đáng tiếc là người đã có chồng, không phải hoàng hoa khuê nữ. Bán không được giá tốt.”
Bạch Chỉ luôn luôn không thích trang phục thiếu nữ, trước nay đều giản lược mặc trang phục thiếu phụ. Bởi vì thanh danh ở Tô thành bại hoại, nàng cũng không so đo những thứ này .
Một tên hạ lưu meo meo nhìn Bạch Chỉ, nói với người phụ nữ mập: “Lão đại, đã bị phá thân , vậy làm cho tiểu nhân sảng khoái một lần đi. Mỹ nhân như vậy, trực tiếp bán, đáng tiếc.”
Mụ béo nhìn hắn liếc mắt một cái, một cái tát quặc đi qua, sức lực lớn kinh người. Mụ ta nói: “Thủ hạ của A Bích ta chỉ có chút tiền đồ ấy sao? Dọa hay không dọa người? Muốn phang kỹ nữ, chính đại quang minh đến kỹ viện mà phang.”
Bạch Chỉ mượn cơ hội xem xét tình thế, cảm thấy hiện tại cứng đối cứng, không hề có phần thắng. Chung quanh đều có kẻ địch, hơn nữa chính diện đứng mụ béo, không thể thoát được. Nàng đành phải yên lặng xem xét .
“Đem nàng quăng vào bên trong chiếc xe ngựa to màu đen, đếm thử xem, đã được mười người chưa, làm cho người ta đem hàng đưa qua.” Mụ béo A Bích lấy một viên thuốc nhét vào miệng Bạch Chỉ, giống như ném thịt lợn, ném Bạch Chỉ đến dưới chân một tên gầy dơ xương như khỉ.
“Vâng.” Tên gầy mang theo Bạch Chỉ quăng vào một chiếc xe ngựa màu đen.
Bạch Chỉ bị ném cả người đau nhức, định xoa xoa chân, lại phát hiện có chín ánh mắt đang nhìn nàng chăm chú. Bạch Chỉ ngẩn ra, liền nghe thấy tên gầy đang đếm, cuối cùng đem “Mười” chỉ ở trên mặt nàng, nhếch miệng ngốc ngốc cười cười, hướng tới A Bích ở ngoài xe nói: “Lão đại, vừa khéo mười đứa. Có thể giao hàng .”
“Đi, tiến lên.” A Bích cao giọng thét to một câu, hát nhẹ, miễn bàn có bao nhiêu vui vẻ.
Tương phản với bên ngoài xe ngựa, trong xe ngựa màu đen vang lên tiếng con gái khóc thút thít. Ngoại trừ Bạch Chỉ còn chưa rõ tình huống, những người khác đều khóc. Bạch Chỉ hỏi cô nương mặc quần áo xanh lục bên cạnh, “Đây là muốn bán chúng ta vào thanh lâu?”
Thiếu nữ áo xanh phe phẩy lắc đầu như trống bỏi, “Không phải.”
Lòng Bạch Chỉ bỗng chốc an bình xuống. Bọn họ hiển nhiên là bọn buôn người, bọn buôn người bắt con gái đơn giản có hai nguồn tiêu thụ, một là bán vào thanh lâu, hai là bán cho nhà phú quý làm nha hoàn. Đã không phải bán vào thanh lâu, vậy bán đi làm nha hoàn cơ hội chạy trốn càng lớn hơn nữa .
“Đó là đem chúng ta mang đi chỗ nào?” Bạch Chỉ đã không căng thẳng lắm hỏi.
“Quân doanh.”
“…” Bạch Chỉ ngẩn ra, “Đi chỗ đó làm chi?” Nấu cơm?
“Làm quân kỹ!” Thiếu nữ áo xanh oa oa khóc lớn lên.
Việc này so với bán vào thanh lâu còn thảm hơn…
Hai từ “quân kỹ”, Bạch Chỉ chỉ ngẫu nhiên nghe tam cô lục bà hàng xóm nói qua. Chiến sĩ nhiều năm tòng quân, khó tránh khỏi có xúc động, có phát tiết. Quan quân thượng đẳng vì khao chiến sĩ, liền tìm mấy người phụ nữ đến giải quyết nhu cầu sinh lý. Quân kỹ so với con gái thanh lâu còn thảm hơn, con gái thanh lâu một ngày phụng dưỡng một người, quân kỹ còn lại là bị một người lại một người nữa luân gian, đã không được xem như con người. Bạch Chỉ quan sát chín cô gái trong xe ngựa, bộ dạng đều tương đối xuất chúng, thiếu nữ thiếu phụ nửa nọ nửa kia. Cũng nói lên trong xe ngựa này không phải dựa theo “phá thân ” để phân chia, mà dựa theo bộ dạng để phân? Xe này được cho là “hàng thượng đẳng” đi?
Xe ngựa không biết đã xóc nảy bao lâu, Bạch Chỉ nghĩ tới xe ngựa làm bằng gỗ, phát giác thân mình căn bản không thể xuất ra một chút sức lực. Hậu tri hậu giác mới hiểu rõ, lúc trước mụ béo A Bích cho nàng ăn một loại dược, là viên thuốc làm cho người ta cảm thấy vô lực. Không có sức lực hiển nhiên đừng nghĩ tới chạy trốn. Nếu cần phải đi làm quân kỹ, Bạch Chỉ cũng không làm được. Nàng tuy là dâm – phụ, nhưng mùi vị bị luân gian thật sự là… không thể tưởng tượng.
“A Bích, lại có hàng mới ?” Ngoài xe ngựa có người trêu ghẹo hỏi người phụ nữ mập mạp A Bích.
A Bích nói: “Trên xe này đều là hàng thượng đẳng, cũng không phải để cho bọn lính tôm cua các ngươi ăn, chờ lão đại các ngươi chơi xong rồi, các ngươi lại nếm thử đi.”
“A, thật muốn nhìn xem.”
Người đàn ông lại quan sát bộ dạng các cô gái, bắt đầu báo giá, “Ba mươi hai… .