Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341554
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1554 lượt.
ủa hắn, tủi thân lắc đầu, lại gật gật đầu. Bộ dáng nàng ngoan ngoãn vẫn là lần đầu tiên Bùi Cửu nhìn thấy, hắn có chút không quen, tim đập lợi hại, vội dùng lời nói bọn họ từng dùng để che giấu bản thân chột dạ, “Dâm – phụ, chạy đến quân doanh làm chi?”
Bạch Chỉ thấy khẩu khí này của Bùi Cửu, thất thanh nở nụ cười. Nàng thật là thích Bùi Cửu gọi nàng “Dâm – phụ” . Nàng mang theo ý cười, trêu ghẹo nói: “Dâm – phụ nhớ ngươi. Xem ta phấn đấu quên mình cỡ nào, vì gặp ngươi, lấy thân phận quân kỹ trà trộn vào, ngày hôm qua còn suýt nữa…” Bạch Chỉ vứt bỏ hình ảnh khủng bố tối hôm qua, “Tóm lại, ngươi không thể phụ ta.”
Mặt Bùi Cửu đỏ lên, không giống trước kia mắng nàng như vậy, mà trầm mặc không nói chuyện.
“A Cửu, bàn cờ này, còn hạ sao?” Thanh âm thâm trầm lại có từ tính vang lên phía sau lưng Bùi Cửu.
Bạch Chỉ ngẩn ra. Thanh âm này…
Bùi Cửu nghiêng nửa người, nhìn người nọ phía sau vui cười nói: “A, Tô Tô, thật có lỗi, đều là dâm – phụ này làm rối .”
Bạch Chỉ cảm giác đây là lần đầu tiên Mộ Đồ Tô nhìn nàng như vậy, mặc dù kiếp trước, cũng chưa từng có ánh mắt thanh lãnh. Lạnh thấu xương như băng, thậm chí mang theo oán hận. Hắn gằn từng tiếng hỏi: “Cô ta là ai?”
Hắn giả bộ không biết nàng.
Rất tốt.
Bùi Cửu vẫn chưa phát hiện Bạch Chỉ khác thường, khó xử nhìn Mộ Đồ Tô, hắn thật không biết giới thiệu Bạch Chỉ thế nào. Bằng hữu cũ? Sư tỷ? Hay là dâm – phụ? Mộ Đồ Tô thấy bộ dáng Bùi Cửu khó xử, đôi mắt ám vài phần, “Tình nhân?”
Định nghĩa này hắn chưa bao giờ nghĩ tới. Số lần gặp mặt giữa hắn cùng Bạch Chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, nàng dùng mọi cách trêu đùa hắn, nhưng hắn lại không thể chán ghét được nàng, thậm chí có chút…
Bùi Cửu nhìn thoáng qua Bạch Chỉ, chỉ thấy Bạch Chỉ mỉm cười với hắn, mặt hắn loát cái đỏ thẫm. Bùi Cửu không phủ nhận cũng không thừa nhận, ở trong mắt Mộ Đồ Tô đơn giản là cam chịu. Mộ Đồ Tô cười lạnh một phen, ánh mắt khóa hướng bụng Bạch Chỉ. Chỉ đổ thừa ánh mắt Mộ Đồ Tô quá mức lạnh như băng, Bạch Chỉ thậm chí đã cảm giác được rét lạnh. Nàng có chút sợ Mộ Đồ Tô như vậy, nàng lui nửa thân mình, tránh ở trong lòng Bùi Cửu.
Đối với Bạch Chỉ ngã vào lòng, Bùi Cửu giật mình, nhưng không cự tuyệt, hắn cúi người hỏi Bạch Chỉ, “Sao thế?”
Bạch Chỉ lắc đầu.
“Bằng hữu.”
Xem ra cũng vậy. Bạch Chỉ cảm thấy thoải mái . Bạch Chỉ đi đến chỗ bàn cờ, nhìn tàn cục mới vừa rồi mà bọn họ chưa hạ, khóe miệng bắt đầu gợi lên sắc thái khen ngợi, “Hay.” Bàn cờ này hạ cực kì hay. Bùi Cửu ngồi trở lại vị trí, “Nhìn ra ai thắng?”
Bạch Chỉ bỗng nhiên cúi người tới gần Bùi Cửu, Bùi Cửu vội vàng ngửa ra sau kéo dài khoảng cách, thần sắc kích động nói: “Cô muốn làm gì?”
“Ta đến cùng ngươi đánh xong bàn cờ này, ngươi tiếp tục đánh quân trắng, nếu như ta thắng…” Bạch Chỉ cười gian, “Ngươi cưới ta được không?”
Bùi Cửu giật mình. Hắn không đáp ứng, hỏi lại: “Cô không biết ta xấu danh lan xa, hoa hoa công tử đứng đầu kinh thành, dạo thanh lâu, uống hoa tửu như cơm thường? Nhưng thân thể ta không tốt, hàng năm ngâm trong thùng dược, tùy thời đều có thể đi đời nhà ma?”
Bạch Chỉ ra vẻ trầm tư, nét mặt bỗng chốc trở nên ngưng trọng. Bùi Cửu ngừng thở, nghiêm túc nhìn nàng, trong lòng sợ hãi lại chờ mong.
“Nếu như ngươi thắng ta, ngươi liền không cần phải cưới ta .”
“…” Ý tứ này là ngầm đồng ý hắn tiếp tục lăng nhăng, tiếp tục ốm yếu? Nhưng điều kiện tiên quyết là nàng phải thắng.
Bạch Chỉ rõ ràng cảm giác được Bùi Cửu xem xét bàn cờ, trong lòng mừng thầm. Nàng thử chiếm được câu trả lời thuyết phục, hắn rốt cuộc có thích nàng hay không.
Trong lòng Bạch Chỉ mừng thầm, ngoài miệng lại nghiêm túc nói: “Bùi Cửu công tử, nếu như ngươi muốn cưới ta, thì nói thẳng, đừng cố ý nhường cho ta thắng, như vậy là ngươi không đúng rồi.” Bạch Chỉ vừa nói ra lời này, Bùi Cửu da mặt mỏng, tay nguyên bản muốn hạ xuống quân cờ lại thu trở về, xấu hổ cúi đầu, đem quân cờ dừng ở nơi có thể xoay chuyển càn khôn.
Quả nhiên là kỳ tài cao thủ.
Bạch Chỉ cảm thấy tủi thân nói: “Nếu như Bùi Cửu công tử không muốn cưới ta, cũng không nên đuổi tận giết tuyệt như vậy, giải quyết dứt khoát. Ngươi tâm tình vội vàng, không cần biểu đạt rõ ràng như thế.”
Tay Bùi Cửu run rẩy, lúc này, hắn không biết phải hạ cờ như thế nào.
Đúng lúc này, một quan quân trẻ tuổi mặc nhung trang tay cầm bội đao đi tới, “Cửu đệ.”
Bạch Chỉ quay lại nhìn kỹ, bị khuôn mặt này, dọa đến…
“Thất ca.” Bùi Cửu đem quân trắng thả lại trong bát gỗ, đứng dậy tiếp đón.
Bùi Thất nhìn lướt qua Bạch Chỉ, sắc mặt lập tức thay đổi, tức giận mắng Bùi Cửu, “Giờ còn chưa tới buổi tối đâu, đã gọi quân kỹ đến hầu hạ? Đệ gấp như vậy?”
Bùi Cửu bộ dáng thờ ơ, “Ở bên ngoài làm ra nợ phong lưu, nàng kề cận ta không bỏ, lại giả làm quân kỹ tới gần ta. Thấy nàng dụng tâm lương khổ như vậy, liền thỏa mãn nàng.”
Bùi Cửu lúc này, giống như thay đổi một người khác, mặc dù vẫn không ai bì nổi như trước, nhưng nét mặt nhìn nàng hơn vài phần hoa hoa c