XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341560

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1560 lượt.

từng phát lời thề, sẽ không tiếp tục yêu hắn, sẽ không tiếp tục trả giá vì hắn, thậm chí một giọt lệ. Cánh tay Mộ Đồ Tô bỗng nhiên mất đi sức lực, Bạch Chỉ lặng lẽ rời khỏi ôm ấp của hắn, đứng dậy rời đi.
***
Bạch Chỉ không ngờ, lại thấy Bùi Cửu, cả người hắn uể oải. Nàng đón hắn từ bên ngoài lều trại của Bùi tướng quân mềm nhũn nằm úp sấp, dìu hắn trở về lều trại bôi thuốc. Qúa trình bôi thuốc, Bùi Cửu luôn luôn kêu không ngừng, dường như chạm vào hắn một chút, hắn đều cảm thấy như thiên đao vạn quả.
Bạch Chỉ trêu ghẹo, “Ngươi tĩnh dưỡng cho tốt , ta cũng không muốn đứa trẻ sinh ra không có cha.”
Bùi Cửu bất mãn nói: “Còn không phải vì cô.”
Bạch Chỉ há miệng cười, “Còn không phải ngươi ra chủ ý?”
“Thời điểm khẩn cấp ta cũng chỉ nghĩ ra một chiêu như vậy. Thập muội của ta thích con thái phó, cha ta chết sống không đồng ý, thập muội liền kéo người trong lòng bỏ trốn năm tháng, năm tháng sau trở về ưỡn bụng mang thai đối với cha ta, cha ta xót xa đem Thập muội gả đi. Ta vốn định bào chế phương pháp tương tự, ai tưởng ta còn chưa kịp kiêu ngạo, cha ta đã tức giận văng ra, đánh ta một trận, biến thành ta xót xa bị cô nâng trở lại. Nam nữ khác nhau, sao lại lớn như vậy?” Bùi Cửu vừa cắn răng chịu đựng đau, vừa thương cảm nói.
Bạch Chỉ nói: ” Lần sau ngươi hỏi con thái phó, hắn bị cha hắn đánh như thế nào ? Ta nghĩ ngươi sẽ cân bằng một chút.”
“Dâm – phụ…” Bùi Cửu bỗng nhiên trầm cổ họng, hô Bạch Chỉ một tiếng.
“Tiếp tục chơi cờ.”
“…”
“Còn chưa phân ra thắng bại.”
“Được.”
Bạch Chỉ cho rằng Bùi Cửu sẽ cố ý bại bởi nàng, không ngờ, hắn từng bước ép sát, không chút nào thoái nhượng, rốt cục nàng kỹ không bằng nhân , kém một chiêu, bại bởi Bùi Cửu. Bạch Chỉ có chút uể oải, “Hóa ra Cửu công tử vô tình với Bạch Chỉ. Bạch Chỉ nhận thua .”
Bùi Cửu bật cười, “Gỗ mục quả nhiên không thể đẽo.”
Bạch Chỉ ngẩn ra, giương mắt tò mò nhìn hắn.
“Buổi tối có yến hội chúc mừng, cha ta bảo ta mang cô đi. Cô rửa mặt một chút. Nhìn xem… mặt bẩn muốn chết.” Hắn dùng tay định giúp nàng lau lau. Tay treo ở giữa không trung, cũng không tiếp tục hành động. Bạch Chỉ thấy hắn đang suy xét muốn giúp nàng lau mặt hay không, tay vươn ra nắm lấy tay hắn, đem tay hắn hướng trên mặt nàng sờ.
Mặt Bùi Cửu đỏ thẫm.
“A, Cửu công tử lại đỏ mặt? Thẹn thùng như vậy? Chưa từng sờ qua mặt đàn bà?” Bạch Chỉ cố ý đem tay hắn hướng trên mặt bản thân sờ soạng thêm hai phát.
Bùi Cửu nghiến răng nghiến lợi toát ra hai chữ, “Dâm – phụ!”
“Gian phu!” Bạch Chỉ cãi lại.
Bùi Cửu lấy mắt trừng nàng.
Ở bên ngoài lều trại, đứng Bùi Thất cùng sắc mặt không tốt lắm Mộ Đồ Tô. Bọn họ xuyên thấu qua màn trướng bị gió thổi bay nhìn thấy tình cảnh bên trong. Bùi Thất nhìn thấy mu bàn tay Mộ Đồ Tô xanh tím, lại nhìn lại Bùi Cửu ở trong lều liếc mắt đưa tình, cả người bị Bùi tướng quân đánh cho đầy mình thương tích, tức giận nói: “Tiểu tử này, ngươi cố ý đưa kim sang dược bí chế cho hắn, hắn lại làm ra việc bực này, gần đây ta thấy tiểu tử này gầy rất nhiều, khẳng định là bị con hồ ly tinh này hút khô rồi.”
Mộ Đồ Tô càng nắm chặt kim sang dược trong tay.






Bạch Chỉ không tính là tiểu thư khuê các, cùng lắm là một thiên kim nhà nghèo phô trương. . . . Nàng chưa bao giờ tham dự qua yến hội lớn, lớn nhất là yến hội mừng Bạch Uyên thăng quan, mời hàng xóm đến ăn một bữa cơm, xem như xong việc.
Lúc này dạ yến, tựa hồ rất phô trương, theo Bùi Cửu nói, lớn tới có phụ thân hắn Bùi đại tướng quân, nhỏ cũng có thiếu tướng. Đều là quan quân chinh chiến lần này.
“Không đúng, còn có hai vị khách không mời mà đến cọ ăn cọ uống nữa.” Bạch Chỉ chỉ vào bản thân lại chỉ vào Bùi Cửu.
Bùi Cửu không phục, “Ta là con của vị lớn nhất kia, sao lại là khách không mời mà đến cọ ăn cọ uống? Nhưng còn cô…” Bùi Cửu tà nghễ nhìn nàng, vẻ mặt hèn mọn. Bạch Chỉ không tức giận, ngược lại cười loan mặt mày, “Chiếu theo cách ngươi tính, vậy ta là con dâu vị lớn nhất kia, cũng không phải là cọ ăn cọ uống.”
“Cô…” Bùi Cửu cam chịu, chưa từng thấy cô gái nào cứ như “theo lý thường phải làm” như vậy, nhưng hắn lại không phản bác những lời này của nàng.
Lão Hổ tiếc hận gật đầu, lại trở lại chỗ cô gái áo xám, trang điểm ăn vận cho nàng ta. Cô gái áo xám muốn nói lại thôi nhìn Bạch Chỉ, Bạch Chỉ tất nhiên hiểu rõ nàng ta muốn nói gì. Vì sao nàng lại ở trong này? Vì sao lại được tôn trọng?
Nhưng giữa các nàng, căn bản không kịp nói một câu. Các nàng hóa trang xong trước Bạch Chỉ, liền ra bình phong thay quần áo. Các nàng từ bình phong đi ra, mặc đều là loại váy ngực thấp diễm lệ. Không nói hai lời bị lão Hổ cưỡng chế lôi đi. Kỳ thực Bạch Chỉ muốn “cáo mượn oai hùm”, làm cho lão Hổ đừng đối với các nàng như vậy. Nhưng trước khi đi, Bùi Cửu nhắc nàng, chớ can thiệp việc quân kỹ. Mua quân kỹ vốn là việc khó nói, nhưng thời gian chiến sự giằng co quá dài, đàn ông huyết khí sôi trào khó tránh khỏi không chịu nổi, thương thân là nhỏ, làm ra chút chuyện không tưởng được mới là