Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bạch Nhật Sam Y Tận

Bạch Nhật Sam Y Tận

Tác giả: Cẩm Trúc

Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015

Lượt xem: 1341559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.

lớn. Nghề quân kỹ các cô nương bình thường không có khả năng làm, ngay cả con gái thanh lâu cũng không nguyện ý. Không có nguồn cung cấp, chỉ phải mua từ bọn buôn người, về phần những “quân kỹ” đó đến từ đâu, bọn họ cũng mở một con mắt nhắm một con mắt, mở to mắt mà như mù.
Quan quân đứng đầu đã cam chịu loại hành vi này, nếu Bạch Chỉ muốn xen vào, sẽ gây chuyện không hay. Bạch Chỉ chỉ phải giống như hắn, mở to mắt mà như mù.
Tự hoá trang tốt, Bạch Chỉ định đứng dậy rời đi, bị tiểu binh ngăn lại, “Bạch tiểu thư, quần áo còn chưa thay đâu.” Bạch Chỉ cúi đầu nhìn quần áo bản thân, nguyên bản mặc là một bộ áo trắng, trước mắt đã là áo xám . Nàng hơi có lỗi gật đầu với tiểu binh, trở lại trong doanh trướng, tìm một bộ quần áo thay.
Mà khi nàng thấy quần áo trong rương, không khỏi lau một phen mồ hôi lạnh. Tất cả đều là loại quần áo cực kỳ bại lộ. Bạch Chỉ lại đi trở về, tiểu binh thấy Bạch Chỉ mặc quần áo bẩn như trước, “Bạch tiểu thư, sao còn chưa đổi?”
“Quần áo này… không thích hợp ta.”
Tiểu binh đi vào bên trong, lật quần áo trong rương một chút, bản thân cũng cảm thấy không ổn, đôi mắt chăm chú nhìn quần áo vừa rồi các nàng thay xuống, mặc dù cũng hơi bẩn, nhưng so với quần áo mặc trên người Bạch Chỉ thì sạch hơn. Tiểu binh nói: “Nếu không để ý thì cô mặc quần áo các nàng một chút ? Cô như vậy, hơi thất lễ.”
Bạch Chỉ cũng tự biết như thế, gật gật đầu.
Tiểu binh liền đem ba bộ quần áo các nàng cởi ra đưa cho Bạch Chỉ, gật đầu với nàng, tự giác rời đi.
Bạch Chỉ nhìn quần áo ba người, phủi phủi nhìn xem cái nào sạch sẽ. Ai biết được, lúc nàng phủi quần áo của cô gái áo vàng, có một vật rớt xuống. Bạch Chỉ nhặt lên xem. Đôi mắt đột nhiên trừng lớn. Đó là một mảnh lá cây nhỏ bằng bạc dùng để cài thắt lưng, đặt ở trong mắt người Quang Huy vương triều, quá bình thường. Nhưng nếu đặt ở Nam Chiếu, đây chính là bùa bình an. Kiếp trước, mỗi lần Mộ Đồ Tô chinh chiến, Nam Chiếu công chúa luôn đưa hắn một mảnh để hắn mang trên người phòng thân.
Vậy cô gái áo vàng kia là người Nam Chiếu? Nàng ta là dân lành vô tình lẫn vào đây hay là mật thám dụng tâm kín đáo?
Trong óc Bạch Chỉ bỗng nhiên nghĩ đến tình cảnh con hát thường diễn, mỹ nhân kế. Nghĩ như vậy, Bạch Chỉ tự rùng mình. Việc này, nàng nên nói hay không? Nếu như là bản thân suy nghĩ nhiều, tự hại một tính mạng vô tội sẽ không tốt lắm.
Nàng hít sâu một hơi, không chút do dự lựa chọn bộ áo vàng. Chỉ có lấy bản thân làm mồi, để vạch trần chân tướng. Nếu như nàng ta thấy Bạch Chỉ mặc quần áo nàng, mật thám sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, để tránh bị bại lộ. Nàng ta chắc chắn sẽ giành trước thời cơ giết người diệt khẩu.
Chút công phu mèo cào của nàng khẳng định không thể tự bảo vệ bản thân, việc này nàng muốn nói cho Bùi Cửu.
Mặc xong quần áo, nàng đi thẳng đến doanh trướng Bùi Cửu. Có điều, Bạch Chỉ ở trong doanh trướng không nhìn thấy Bùi Cửu. Bạch Chỉ hỏi tiểu binh bên ngoài, tiểu binh báo cho Bạch Chỉ biết, Bùi Cửu bưng bàn cờ đi tìm Mộ tướng quân.
Quả nhiên là bạn cờ “tốt”!
Lúc này khẩn cấp, nàng đành phải kiên trì đi tìm Bùi Cửu .
Nàng theo tiểu binh đi đến doanh trướng Mộ Đồ Tô, tiểu binh đi vào trước bẩm báo, lúc sau, tiểu binh lộn trở lại, chắp tay đối với Bạch Chỉ, “Bạch tiểu thư có thể đi vào.”
Bạch Chỉ gật đầu, vén rèm lên, một cỗ khoan khoái tản ra toàn thân, toàn bộ phòng tràn ngập mùi lan chi hương quen thuộc nàng vĩnh viễn không quên được. Đây là mùi hương hắn yêu nhất, chẳng bao lâu sau, vì lấy lòng hắn, nàng cố ý trồng lan chi khắp vườn, từng cây từng cây, nàng tự tay đào đất trồng xuống. Nàng không ngại cực khổ, chỉ nguyện làm quân cười.
“Chỉ… Nhi, tìm ta có chuyện gì?” Nàng nghĩ Bùi Cửu ở trước mặt người ngoài sẽ không dùng “Dâm – phụ” gọi nàng, nhưng lại chưa từng nghĩ sẽ gọi “Chỉ Nhi”, lần đầu tiên gọi, có vẻ mất tự nhiên lại kỳ quái. Bởi vì tiếng gọi kỳ quái này, Bùi Cửu hơi ngượng ngùng quay đầu, không ngờ, đầu vừa vặn chuyển hướng Mộ Đồ Tô, vừa vặn làm cho Mộ Đồ Tô nhìn thấy hắn quẫn bách. Hắn không tự nhiên lắm cười cười với Mộ Đồ Tô.
“A Cửu, ta có việc nói với ngươi.” Bạch Chỉ đi thẳng vào vấn đề.
“Chuyện gì? Sốt ruột như vậy? Đợi ta cùng Tô Tô chơi xong bàn cờ này, không thể sao?” Bùi Cửu ngẩn ra.
“Đúng thế.” Bạch Chỉ nghiêm túc gật đầu.
Bùi Cửu lần đầu tiên thấy Bạch Chỉ nghiêm túc như vậy, buông quân cờ trong tay, nói với Mộ Đồ Tô: “Tô Tô, chờ.”
“Được.” Mộ Đồ Tô từ đầu đến cuối đều yên tĩnh .
Bạch Chỉ nhìn hắn một cái, trên mặt nhàn nhạt , đã mất cảm xúc quá đáng lúc đó. Ánh mắt di chuyển xuống, vết thương trên tay hắn đã xử lý, cột băng gạc, trên băng gạc còn thấm vết máu. Bạch Chỉ nghiêng đầu không tỏ vẻ gì rời đi.
Trong trướng, chỉ còn lại một mình Mộ Đồ Tô. Hắn buông xuống mi mắt, dưới nồng đậm lông mi tạo ra một mảnh bóng râm, nhìn không ra cảm xúc. Chỉ có vẻ mặt mỏi mệt che kín .
Bạch Chỉ đem chân tướng sự tình nói một lần cùng Bùi Cửu. Bùi Cửu cúi đầu trầm tư, “Cô nói có đạo lý, trước mắt chỉ có thể nhìn ra nàng ta là người Nam Chiếu, là tốt hay xấu, còn c