Tác giả: Cẩm Trúc
Ngày cập nhật: 03:07 22/12/2015
Lượt xem: 1341505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1505 lượt.
òn vội vã đi làm ni cô!
Bạch Chỉ ước chừng ba năm không gặp Cung Thân Vương phi . . Khi nàng vào xe ngựa, thấy Cung Thân Vương phi như trước mặc hồng trang thêu mẫu đơn viền vàng, không hiểu sao có loại cảm giác thân thiết. Cung Thân Vương phi nhìn Bạch Chỉ, giọng điệu như vãng tích, có chút đạm mạc, “Bạch gia cô nương, thật lâu không gặp.”
Bạch Chỉ mỉm cười, cực kì lễ phép nói: “Vương phi, mạnh khỏe.”
Cung Thân Vương khoát tay, ý bảo nàng không cần khách sáo. Bà hỏi Bạch Chỉ, “Cô đang đi đâu?”
Bạch Chỉ dừng một chút, đang suy nghĩ muốn đem tình hình thực tế nói ra hay không, nhưng lại nghĩ, chuyện bản thân cùng Mộ Đồ Tô, nói vậy Cung Thân Vương phi cũng biết. Nếu như nói đi làm ni cô, khó tránh khỏi sẽ bị vương phi hỏi nhiều. Vẫn là không nói thì tốt hơn, bớt lo. Bạch Chỉ che lấp nói: “Đi bái Quan Âm bồ tát.”
“Ồ? Cầu cái gì?” Cung Thân Vương phi hỏi lại.
Bạch Chỉ không ngờ Cung Thân Vương phi sẽ hỏi việc này. Đây vốn là một chuyện bé nhỏ không đáng kể, lại có thể làm cho Cung Thân Vương phi để bụng? Bạch Chỉ sinh lòng nghi hoặc lắc đầu với Cung Thân Vương phi. Nếu Cung Thân Vương phi chất vấn nàng , chắc là đã biết cái gì, nếu như nàng lại nói dối, đầu người hẳn là không bảo đảm.
Cung Thân Vương phi bật cười, “Quả nhiên.”
Bạch Chỉ càng thêm không hiểu .
“Cô mấy tuổi bắt đầu thêu hoa mẫu đơn viền vàng?”
Bạch Chỉ nghĩ nghĩ, thứ nàng vừa lòng đầu tiên từ khi học nữ hồng là hoa mẫu đơn viền vàng, sau này không nhớ đã ném đi nơi nào, từ đó không thêu hoa mẫu đơn viền vàng nữa. Kiếp trước bởi vì muốn lấy lòng Cung Thân Vương phi, bắt đầu thêu rất nhiều. Nhưng sau khi sống lại, nàng không nhớ rõ bản thân còn thêu thêm lần nào nữa không.
“Chắc là lúc mười tuổi đi.” Bạch Chỉ nghĩ cũng không nhớ lầm.
Cung Thân Vương phi gật đầu, mỉm cười nhìn nàng, “Nếu như ta nhớ không lầm, cô mười tám tuổi rưỡi?”
Bạch Chỉ gật đầu.
Cung Thân Vương phi bỗng nhiên chuyển ngữ điệu, “Tuy ta biết tình cảm của cô cùng Đồ Tô, nhưng giữa cô cùng Đồ Tô có rất nhiều vấn đề cần thương thảo. Đồ Tô nói gần một tháng, vương gia vẫn như trước không gật đầu. Lấy hiểu biết của ta đối vương gia, chuyện này đã mất đường sống cứu vãn. Tuy rằng làm thiếp có chút thiệt thòi cho cô, nhưng ta nghĩ đây cũng không còn biện pháp nào. Hi vọng cô có thể hiểu được, cũng giúp ta khuyên nhủ Đồ Tô. Làm thê hay làm thiếp đều là người bên gối, cần gì để tâm vào chuyện vụn vặt như vậy? Đúng không?” Bà vỗ nhẹ mu bàn tay Bạch Chỉ, lời nói thấm thía.
Nhưng tâm tình Bạch Chỉ không phải mang ơn. Ý tứ Cung Thân Vương phi là để nàng khuyên nhủ Mộ Đồ Tô đang kiên trì muốn nàng làm thê tử, hoặc là không vào Cung Thân Vương phủ, hoặc là thành thành thật thật làm thiếp.
Nàng có chút cảm động sự cố chấp của Mộ Đồ Tô, đồng thời lại thấy Cung Thân Vương phi buồn cười. Nàng không phải Bạch Chỉ lúc trước vì yêu mà buông tha cho tất cả, mặc dù biết rõ bản thân không hề có tư cách làm chính thê, nhưng “thiếp” nàng cũng cảm thấy không cần bắt đầu. Cung Thân Vương phủ, thật sự không với nổi.
Bạch Chỉ đáp lại Cung Thân Vương phi, “Lời nói của Vương phi thật có đạo lý, Bạch Chỉ không xứng với tướng quân, về việc đêm đó, ta…” Nàng còn chưa nói xong, xe ngựa không biết duyên cớ gì, bắt đầu xóc nảy, bên ngoài truyền đến tiếng ngựa hí vang. Thân mình Cung Thân Vương phi bất ổn, giống như lập tức muốn lao ra ngoài xe. Bạch Chỉ kinh hãi, vươn cánh tay kéo Cung Thân Vương phi trở về, thân mình bản thân cũng không ổn, đụng vào khung cửa xe ngựa, cứu người bị ngộ thương, cực kỳ vô tội bất tỉnh nhân sự, té xỉu .
Khi nàng tỉnh lại, thấm vào hơi thở, là mùi đàn hương nhàn nhạt, đây là hương khí chỉ chùa miếu cùng am ni cô mới có. Bạch Chỉ hoảng sợ ngồi dậy, đã thấy Mộ Đồ Tô ngồi ở bên giường, mà ở cách đó không xa là Cung Thân Vương phi sắc mặt không tốt lắm.
Mộ Đồ Tô nắm tay Bạch Chỉ, lòng bàn tay hắn nóng rút, cũng không biết do duyên cớ nào. Bạch Chỉ muốn giãy dụa, lại chưa kịp thực thi, đã bị Cung Thân Vương phi bóp chết. Cung Thân Vương phi đi tới trước mặt Bạch Chỉ, tà nghễ nhìn nàng, “Cho dù cô có thai, làm thiếp là kết cục đã định.” Cung Thân Vương phi lại nhìn Mộ Đồ Tô, nghiến răng nghiến lợi, vừa tức lại bất đắc dĩ nói: “Con, thật sự là trúng tà!”
Nói vậy, Cung Thân Vương phi phẫn hận phẩy tay áo bỏ đi.
Bạch Chỉ nhất thời không cách nào tiêu hóa, “Mới vừa rồi vương phi nói ta… có … có thai?”
Mộ Đồ Tô nâng tay vén lên lọn tóc tán loạn trước trán nàng, gật gật đầu.
Bạch Chỉ thầm nghĩ choáng váng thêm một lần nữa…
Ni cô không làm được, gả cho Mộ Đồ Tô đã thành tất nhiên, nàng mang bầu ! Trước khi nàng tỉnh lại, Mộ Đồ Tô cùng Cung Thân Vương phi đã tranh cãi một trận ầm ĩ, đơn giản là khúc mắc gần một tháng nay “làm thê hay làm thiếp”. Hôn nhân đại sự, cha mẹ chi mệnh, cho dù giãy dụa như thế nào, lời cha mẹ vẫn là to nhất. Cung Thân Vương kiên trì, Mộ Đồ Tô tiếp tục giãy dụa cũng không có kết quả.
Việc có thai, không chỉ làm cho Bạch Chỉ chịu đả kích lớ